Bình Nhưỡng hy vọng sở hữu các tên lửa có thể bắn sang lãnh thổ của Mỹ. Quay lại với quá khứ: tháng 10/1992, khi đế chế Xôviết mới bị tan rã, tại sân bay Sheremetievo ở Moskva, một nhóm hành khách gồm 36 nguòi Nga là chuyên gia về chế tạo tên lửa, chuẩn bị cùng với gia đình sang sinh sống ở Bình Nhưỡng. Họ làm việc tại “văn phòng Makeiev” gần thành phố Tcheliabinsk ở Ural, nơi sản xuất R-27 Zyb, một loại tên lửa đạn đạo tầm trung để bắn đi từ tàu ngầm. Với sự tan rã của Liên Xô, lương của các chuyên gai chỉ còn bằng mức lương công nhân, trong khi Bình Nhưỡng hứa hẹn một cuộc sống thoải mái cho họ. Gió đã đổi chiều: Nga quyết định xích lại gần Hàn Quốc để đổi lấy viện trợ tài chính, bỏ mặc người anh em Triều Tiên tự xoay sở. Việc nhóm chuyên gia bị kiểm tra an ninh, được báo chí Nga thời đó đưa tin, là bằng chứng cụ thể duy nhất cho việc Triều Tiên lén lút mua công nghệ đạn đạo của Liên Xô cũ. Còn bao nhiêu kỹ sư khác đã bí mật vượt biên giới đến làm việc cho phòng thí nghiệm của vương quốc nhà họ Kim? Không ai có thể biết được.

Ngày 22/6, sau 4 vụ bắn thử thất bại trong 2 tháng trước đó, Triều Tiên đã phóng 2 tên lửa Musudan, cùng loại với R-27 được Bình Nhưỡng chú ý một phần tư thế kỷ trước nhưng là phiên bản bắn từ mặt đất. Một tên lửa đã bay lên độ cao 1000 km và đạt được đoạn đường 400 km về hướng Nhật Bản. Rõ ràng đây là một tiến bộ.

Thử tên lửa 30 tháng nhiều hơn cả 30 năm trước

Trong khi người cha Kim Jong-il có tiếng là luôn tìm kiếm vũ khí nguyên tử, người con Kim Jong-un muốn sở hữu loại tên lửa có thể bay đến tận Mỹ. Từ đầu năm 2016, Bình Nhưỡng đã cho bắn tên lửa 20 lần, kể cả các vụ bắn thất bại. Kỹ sư hàng không Markus Schiller ghi nhận:

Trong vòng 30 tháng, họ đã tiến hành số vụ bắn thử nhiều hơn cả 30 năm qua, Kim Jong-un có vẻ theo phương pháp khác người cha. Ông ta muốn chứng tỏ với thế giới mình có chương trình tên lửa, và đây là mối đe dọa thực sự”.

Chương trình nguyên tử của Triều Tiên tiến triển nhờ lợi dụng sự bất đồng giữa hai đại cường Mỹ – Trung. Với Hoa Kỳ, chỉ có Bắc Kinh mới có thể siết lại Bình Nhưỡng. Về phái Trung Quốc thì từ chối gánh lấy rủi ro chế độ Triều Tiên sụp đổ, nhắc nhở rằng chính Washington mới cảm thấy mối đe dọa từ Bình Nhưỡng.

Những tiến bộ về nguyên tử giúp biện minh cho những hy sinh áp đặt cho người dân, và là niềm tự hào của chế độ. Antoine Bondaz, điều phối viên chương trình Triều Tiên của Asia Centre tóm lược: “Triều Tiên hoàn toàn lép vế trong tương quan lực lượng với Hàn Quốc, nên để tránh thống nhất Triều Tiên theo mô hình miền Nam, chế độ phải dùng đến nguyên tử để bảo đảm an toàn cho mình”. Không có lý do nào để phải từ bỏ.

Vụ thử hạt nhân lần thứ 5 gây dấu ấn với “đầu đạn nguyên tử thu nhỏ” sẵn sàng để gắn vào tên lửa, như vậy chế độ đã có khả năng gây tác hại nghiêm trọng. Triều Tiên đầu tư vào hai hướng nguy hiểm, hàng đầu là tên lửa đạn đạo tầm xa có thể bay đến lục địa Mỹ. Về lâu dài, Kim Jong-un đang mơ sở hữu một hạm đội tàu ngầm.

“Nhà nước côn đồ”: Sự hung hăng và tính chính danh

Theo phóng viên tại Tokyo, việc xếp Triều Tiên vào hàng “Nhà nước côn đồ”, bị cô lập với các nước khác, đã khuyến khích chế độ Bình Nhưỡng theo đuổi một chính sách ngoại giao thảm họa. Từ cuộc chiến “du kích quân sự” chống Nhật và Mỹ, Hàn Quốc trước đây, Triều Tiên đã chuyển sang “du kích chính trị”, nhờ đó chế độ họ Kim có được tính chính danh để huy động dân chúng “đang trong một thành trì bị bao vây” Họ dùng chiến thuật nắm đấm: khiêu khích xong lại nghỉ ngơi một thời gian, sau đó lại lên giọng.

Chưa hề ký một hiệp ước đình chiến với miền Nam sau chiến tranh Triều Tiên năm 1953 nên chế độ duy trì được tâm trạng “bị bao vây thường trực” với người dân. Các lãnh đạo Bình Nhưỡng không muốn lao vào một cuộc chiến tranh mà họ biết trước sẽ thất bại, nhưng lợi dụng nguy cơ để dọa nạt địch thủ. Cảm giác bị đe dọa cộng với tình cảm ái quốc được phóng đại, giúp chế độ tuyên truyền rằng những đau khổ của người dân do quốc tế trừng phạt.

Số phận của Saddam Hussein và Mouanmar Kadhafi càng củng cố thêm quyết tâm về nguyên tử của Bình Nhưỡng. Được ghi vào Hiến pháp từ năm 2013, vũ khí hạt nhân đã trở thành “bản sắc” của Triều Tiên. Đối với Bình Nhưỡng, vấn đề này không thể thương lượng, nếu có chỉ là việc tạm thời đóng băng chương trình nguyên tử, và song song với vấn đề lá chắn tên lửa của Mỹ tại Hàn Quốc.

Nguồn: Le Monde (Pháp) – 14/09/2016

TKNB – 16/09/2016

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s