Chế độ hướng dẫn, kèm cặp của người đi trước

Mặc dù tất cả 3 nhóm đã xếp hạng chế độ kèm cặp xuống thứ hai hoặc thứ 3 trong quá trình phát triển, bản nghiên cứu thấy có sự lẫn lộn về cái mà thuật ngữ này thực sự là gì. Sự không chắc chắn này ảnh hưởng đến tầm quan trọng trong nhận thức và do đó đến thứ tự sắp xếp. Trái lại, một định nghĩa rõ ràng hơn chắc sẽ giảm sự khác biệt dư luận. Chẳng hạn, một số người trả lời thuộc cả 3 nhóm ám chỉ các hành động của vị chỉ huy của họ có lẽ tốt hơn là được xếp vào giá trị đạt được từ các vị trí bổ nhiệm. Sự lẫn lộn như thế được phản ánh trong các học thuyết của quân chủng rằng hiếm thấy định nghĩa phạm vi và mục đích của chế độ kèm cặp. Làm cho sáng sửa dễ hiểu là bước đầu để tăng cường vai trò của việc kèm cặp.

Tự hình thành (phát triển). Phát hiện có ý nghĩa nhất từ bản nghiên cứu là tầm quan trọng mà các nhà lãnh đạo chiến lược đặt vào tự phát triển hoặc nghiên cứu cá nhân, trái với 2 nhóm đầu. Đây là một kết quả đặc biệt báo động. Phần lớn sĩ quan trong cương vị công tác có ít thời gian nâng cao kiến thức nghiệp vụ của chính mình, ỷ vào tốc độ và tần số ngày càng tăng của các hoạt động quân sự.

Với tốc độ tác chiến khẩn trương, tại sao nhiều nhà lãnh đạo chiến lược tán thành tự hình thành? Có lẽ họ bỏ thời gian để tự học và thấy cái lợi của nó. Một số sĩ quan thuộc nhóm này khai nhận là độc giả khao khát, mà không chỉ trong các đề tài quân sự có lẽ phải có nỗ lực cân nhắc để tạo ra thời gian và nguồn lực cho tự học.

Bổ sung cho chương trình hình thành người lãnh đạo sẽ hắc búa. Không có giảm nhẹ đối với nhịp độ tác chiến và nhịp độ cá nhân. Đòi hỏi của sự hoàn thành nhiệm vụ sẽ tiếp tục ngăn trở các vị chỉ huy tiến hành các chương trình của đơn vị và cá nhân khỏi các chương trình tự học trong khi họ đảm trách cương vị tác chiến.

Có thể làm gì? Bài tập phát triển chắc chắn sẽ phải xếp vào lịch trình và gắn vào với diễn tập và triển khai nhiệm vụ Nó sẽ làm cho các vị chỉ huy đơn vị sáng tạo tìm ra cơ hội. Chẳng hạn, một bài báo đăng trên Army Times báo cáo rằng một sư đoàn trưởng đã tạm điều động các tiểu đoàn trưởng khỏi đơn vị vài ngày và bắt họ theo các bài tập chia nhóm thách thức khả năng chiến thuật và lãnh đạo. Các sáng kiến hình thành lãnh đạo khác gồm có theo xe tham mưu dã chiến, bài tập chiến thuật không có bộ đội, chương trình đọc sách nghiệp vụ, báo cáo và trình bày sách, viết báo cáo, diễn tập trên bản đồ, đánh giá phản hồi, ghi nhật ký và các bài học rút ra. Hiện hành, các quân chủng đang xếp sẵn các báo cáo đánh giá kết quả hoạt động của họ với yêu cầu hình thành các lãnh đạo cấp dưới, như thể hiện trong báo cáo đánh giá sĩ quan của Lục quân. Các sáng kiến như thế sẽ giúp tập trung các vị chỉ huy vào thách thức này.

Giải pháp trường lớp

Bất kể số lượng kỹ thuật phát triển dùng trong chiến trường và hạm đội, sự thật là còn ít cơ hội để vận dụng chúng. Thậm chí còn ít có kịp để tự phân tích. Song song với thách thức của nhiệm vụ và triển khai quân, thời gian để suy ngẫm là quan trọng cho việc hình thành tài lãnh đạo. Nó dành cho giáo dục trường lớp như công cụ chính để chế biến các kinh nghiệm kinh qua trong cương vị tác chiến và tổng hợp khung mới cho tương lai. Như vậy, việc đặt nền giáo dục chính quy để bổ túc và khích lệ cho việc bổ nhiệm cương vị tác chiến sẽ là cốt yếu.

Một vài trả lời đã kiến nghị tiến hành giáo dục quân sự chuyên nghiệp sớm hơn trong binh nghiệp để tạo ra sự hiểu biết về chiến lược an ninh quốc gia và an ninh quốc tế. Một đề nghị là gửi sĩ quan đến học viện chiến tranh trước chứ không phải sau khi là chỉ huy trung cấp.

Capstone và các chương trình giành cho cấp tướng và đô đốc giúp sĩ quan có một cái nhìn toàn cầu, song họ vào binh nghiệp muộn màng và không có các lớp bắt buộc tiếp theo cho các lãnh đạo chiến lược, có lẽ quá trình giáo dục trường lớp giữa các lần bổ nhiệm là không cần thiết ở cấp chiến lược. Các hội nghị lãnh đạo và các tác động lẫn nhau khác có thể tạo các lợi ích này. Vấn đề là liệu có đủ thời gian hoặc cơ hội trong công tác cho cuộc thảo luận, suy ngẫm, hội nhập của lãnh đạo chiến lược và tổng hợp các lý luận.

Một nguồn trợ lực là các sĩ quan cao cấp có kinh nghiệm. Nhiều nhà lãnh đạo chiến lược về hưu được thu hút vào giảng dạy quân sự chuyên nghiệp. Liệu có cơ hội thêm nữa? Một khả năng là sắp đặt trường lớp để người về hưu có thể định kỳ trao đổi thông tin với các tướng lĩnh lực lượng thường trực ở một môi trường không tác chiến. Các quân chủng cũng phải khám phá làm sao cho công nghệ mô phỏng có thể hình thành và tăng cường mối liên hệ này.

Các gợi ý trả lời khác bao gồm tận dụng giáo dục sau đại học tại các học viện dân sự hay các vấn đề quốc tế, phô trương cho các lãnh đạo tính năng động của mối quan hệ dân sự – quân sự và các công việc quốc hội, thiết lập sự liên kết với giới công nghiệp, và bỏ thêm thời gian với các lãnh đạo cấp cao trong các quân chủng khác. Các sáng kiến như thế có thể thực hiện trong ngữ cảnh một chương trình phát triển thể chế mạnh mẽ hơn.

Mặc dù các quân chủng có các chương trình hình thành lãnh đạo cao cấp có hiệu quả, còn có lý do để lo lắng. Trong điều kiện đòi hỏi nhiệm vụ càng tăng cộng với tính phức tạp, tính bất trắc và sự nhập nhằng rộng thêm của môi trường toàn cầu, thì lực lượng vũ trang phải tiếp tục cố sức nâng cao sự hình thành chuyên môn, đảm bảo rằng các nhà lãnh đạo sẵn sàng đáp ứng các thách thức tương lai. Không có các sự lựa chọn dễ dàng, song rõ ràng còn có các yêu cầu bổ sung thêm sáng tạo để bù đắp các tác động của một tốc độ tác chiến gay gắt.

Nguồn: Tạp chí “Joint Force Quarterly”, số Thu/Đông 2001 – 2002.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s