Thế hệ tự phát, số phận”, “định mệnh”, “ý Trời” phải chăng là những nguyên nhân của các sự kiện thế giới? Một cuộc đảo chính nào đó, một nền chuyên chính đẫm máu nào đó, một nạn diệt chủng nào đó, một cuộc chiến tranh nào đó, một sự can thiệp hay không can thiệp nào đó, một sự can thiệp hay không can thiệp nào đó phải chăng là biểu hiện của nhữgn hiện tượng thuần túy địa phương, tách biệt, cắt đứt với những gì còn lại?

Trong nhiều thập kỷ, người ta đã cố làm cho chúng ta tin như thế. Nhiều thế hệ trọn vẹn đã sống trong ảo tưởng này, do nhận được một thông tin thiên vị và vụ lợi, hoặc do thiếu thông tin hoàn toàn. Điều đó nói thật dễ hiểu khi những sự giao tiếp còn khó khăn hoặc chưa có, khi khoảng cách còn là một chướng ngại tự nhiên đối với thông tin! Nhưng ngày nay, khi các khảong cách đã bị xóa, khi thông tin đơn điệu đã biến mất (than ôi, một cách tương đối thôi!), chúng ta vẫn cứ nằm mãi trong tình trạng không hiểu gì về mối liên quan giữa phần lớn các sự kiển đang xảy ra ư?

Câu trả lời là không, và ý định của tôi là thử minh họa cho cái hiện đã trở thành niềm tin chắc của mình.

Có lẽ còn những khía cạnh chưa giải thích được, luận điểm của chúng tôi còn thiếu những yếu tố quan trọng nhiều hay ít: điều đó chỉ là do chúng tôi từ chối dựa vào một thứ thông tin không được kiểm tra trực tiếp và hợp thức.

Tôi đã đi tới chỗ ghi nhận sự tồn tại của một kiểu “siêu chính phủ thế giới” (super-gouvernement mondial), nên phải chăng là có tham vọng đưa ra một giải pháp kỳ lạ, cho những vấn đề của loài người, hay ngược lại, phải chăng tôi chỉ là một kẻ theo thuyết định mệnh phác vẽ ra một bức tranh theo kiểu Dante về loài người đang gặp tai họa? Chẳng phải điều này cũng như điều kia. Nhưng tôi tin chắc rằng, dù các giải pháp là thế nào đi nữa, thì trước hết cũng phải hiểu đúng các sự kiện một cách đúng nhất.

Những năm 70 tỏ ra phong phú về những sự kiện có tầm quan trọng quốc tế mà ý nghĩa của chúng chưa phải đã rõ ràng đối với người bình thường. Khi chỉ nhận được một thông tin tản mạn và thiên vị trong phần lớn các trường hợp, làm sao người bình thường có thể hiểu ra được ý nghĩa thực sự của “vụ bê bố Lockheed” (mà nạn nhân cuối cùng của nó là tổng thống Cộng hòa Italy Giovanni Leone), của vụ Watergate, của những tội ác và những sự can thiệp mà CIA phạm phải, của việc loại trừ Carrero Blanco, người đứng đầu chính phủ Tây Ban Nha dưới thời Franco, và của những vụ tương tự? Làm sao anh ta có thể hiểu được những sự trở mặt (thường xuyên và không giải thích được) trong thái độ chính trị của những người cai trị và những đảng chính trị nào đó (đang cầm quyền hay ở vào thế đối lập) ở phương Tây? Làm sao anh ta có thể lý giải được hiện tượng khủng bố quốc tế, những cuộc đảo chính? Làm sao anh ta, một khách hàng bắt buộc của một thứ thông tin thường phục vụ cho những lợi ích của các bên có liên quan, có thể hiểu được những lý do và nguyên nhân thực sự của “cuộc chiến tranh Sahara”, của nạn lạm phát, của sự gia tăng nạn thất nghiệp? Làm sao anh ta có thể thấy ra những nguy cơ mới mà một số “con người mới” mang theo?

Trong những năm 70, người bình thường đã chứng kiến sự “ra đời” của nhiều con người mới ấy, những con người của ý trời, thuần khiết, những người dân chủ, không có một tội tổ tông nào: Mario Soares (Thủ tướng Bồ Đào Nha), Ecevit (Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ), Raymond Barre (Thủ tướng Pháp), Adolfo Suarez (Thủ tướng Tây Ban Nha), Jimmy Carter (Tổng thống Mỹ), tất cả đều có một đặc trưng là cho đến lúc đó chưa được biết tới mấy, hay ít ra, chưa có gì xuất sắc trong các hoạt động chính trị và cai trị của họ. Làm sao người bình thường có thể biết rằng phần lớn những con người mới ấy (những tín đồ Kito giáo phương Tây đến để cứu chúng ta khỏi tai họa cộng sản) đôi khi lại có điểm giống nhau về những khía cạnh khác không quan trọng mấy? Làm sao, ở giữa thế kỷ XX này, khi thông tin có vẻ dễ dàng, nhanh chóng và đa dạng như vậy, lại có thể tưởng tượng được những câu lạc bộ “tư nhân” có thể phát hiện ra các vị quốc trưởng và thủ tướng và đưa họ lên cầm quyền được?

Năm 1978 rất phong phú về các sự kiện có tầm quan trọng hàng đầu và được trình bày với người bình thường như là “giải pháp tốt nhất” (nếu không phải là duy nhất!) cho những vấn đề của phương Tây, khi mà thật ra đằng sau những giải pháp đó hiện lên những lợi ích khá cụ thể và người ta che đậy một cách có hệ thống những động cơ thực sự của những lựa chọn đã thực hiện.

Xin lấy một ví dụ cụ thể: “những kết quả đã vượt quá tất cả mọi hi vọng” (…). Chúng cho phép tin một cách có suy tính vào sự cải thiện hoàn cảnh kinh tế quốc tế… Mấy câu nói lạc quan và gây ấn tượng ấy vừa mới được tổng thống Mỹ Jimmy Carter và tổng thống Pháp Valery Giscard d’Estaing nói lên, như giọng điệu cuói cùng trong cuộc họp cấp cao của các quốc trưởng và các vị đứng đầu chính phủ của nhà nước “giàu nhất” phương Tây (Mỹ, Pháp, CHLB Đức, Nhật Bản, Anh, Italy và Canada), họp nhau ở thủ đô Cộng hòa liên bang Đức tháng Bảy 1978.

“Phương thuốc” do những nhà lãnh đạo phương Tây đưa ra cho những người bình thường có vẻ chính xác và có hiệu quả: “Một chương trình đã được đánh số theo một lịch trình cụ thể”, như báo chí, phát thanh và truyền hình chỉ rõ. Vẻ  bề ngoài, xin nói như thế vì mặc dầu có những lời lẽ hiền lành và thái độ vui vẻ của các “siêu nhân” thời hiện đại ấy, chẳng ai có thể đoán chắc rằng những công việc của họ lại được tóm tắt bằng một danh mục đơn giản của những ý đồ tốt, hay nói một cách nặng nề hơn, bằng một trò bịp trong đó tất cả các diễn viên (tuy với những động cơ khác nhau và, trong một số trường hợp, chỉ thể hiện một mối quan tâm thực sự tới lợi ích quốc gia) đã đồng ý với nhau để cho công luận nuốt trôi một viên thuốc an thần to lớn!

Để cho các chuyên gia phân tích các mặt kỹ thuật của phương thuốc nói trên, xin nhớ rằng lúc này chẳng có gì khiến cho người ta nghĩ rằng những “phương thuốc” ấy sẽ làm giảm bớt (nếu không phải là biến mất) những cơn ác mộng xã hội là lạm phát và thất nghiệp cả…

Một loạt những sự trùng hợp (rất lớn!), trái lại, đáng được chúng ta hết sức chú ý.

Hội nghị cấp cao Bonn đã thể hiện thành chương trình của chính phủ một trong những khuyến cáo được đưa ra một tháng trước đó ở Mỹ, bởi những “đại diện của giới chính trị, công nghiệp, tài chính và quân sự phương Tây”, họp nhau dưới tấm biển của một câu lạc bộ tự nhận (không) được biết tới với một tên gọi chẳng quan trọng gì mấy: Ủy ban Ba bên (Trilateral Commission). Trong số những người tham gia, chúng ta thấy có các ông Brezinski, Kissinger, Brown (Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ), Vance (Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ), Blumenthal (Bộ trưởng Ngân khố Mỹ), Debatisse (Liên đoàn nông gia Pháp), Berthoin (Giám đốc về châu Âu của Ủy ban Ba bên), Delouivrier (Chủ tịch, Tổng giám đốc  EDF), Foch (Đảng Cộng hòa), Montbrial (thuộc Bộ Ngoại giao Pháp)…

Cũng là một sự trùng hợp khi Ủy ban Ba bên loan báo khả năng hợp nhất với Câu lạc bộ Bilderberg và Viện Đại Tây Dương vào lúc bảy vị quốc trưởng hay đứng đầu chính phủ thể chế hóa chính sách Ba bên…

Lại cũng là một sự trùng hợp khi tất cả các đoàn đại biểu không trừ đoàn nào – của “bảy nước lớn” họp tại Bonn lại có trong đội ngũ của họ những thành viên có thế lực của Ủy ban Ba bên ấy…

Đây có phải là một trường hợp riêng biệt ngoại lệ không? Tuyệt đối không.

(còn tiếp) 

TH: T.Giang – SCDRC

Nguồn tham khảo: Luis M. Gonzalez-Mata – Những ông chủ thực sự của thế giới – NXB CAND 2000.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s