Tột đỉnh tư tưởng – bức thư của N. Andreeva

Trên báo « Nước Nga Xô Viết » có đăng bài « Tôi không thể từ bỏ nguyên tắc » của Nina Andreeva. Bức thể thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả, và nhằm chống lại việc bôi nhọ toàn bộ lịch sử Xô Viết trên phương tiện thông tin đại chúng. Phản ứng của Andreeva đối với dòng thác các bài chống Xô Viết, phản lịch sử trên báo chí đã được nhiều người đồng tình. Tưởng như là một ý kiến cá nhân, đăng trên báo, trái ngược với rất nhiều bài báo khác, trong điều kiện đa nguyên ý kiến đang được cổ vũ, sẽ chẳng làm ai bực mình.

Tuy nhiên ngày 5 tháng 4 trên báo « Sự thật » có đăng bài của ban biên tập, trong đó bức thư của Andreeva bị gọi là Tuyên ngôn các lực lượng chống cải tổ.

Ngày 14 tháng 4 báo « Sự thật » viết :

« Kẻ thù của cải tổ không chỉ chờ đợi thời điểm khi nó gặp khó khăn… Bây giờ chúng đã ngóc đầu dậy ».

Ngày 18 tháng 4 :

« Một chương trình được triển khai của những kẻ thù công khai cũng như giấu mặt của cải tổ, kêu gọi tổng động viên các lực lượng bảo thủ ».

Bộ Chính trị đã triệu tập phiên họp kéo dài hai ngày, mỗi ngày 6 – 7 tiếng liên tục, chỉ liên quan tới bức thư của Nina Andreeva. Theo Ligachev, những người lên án bức thư có Iakovlev, Medvedev, Gorbachev. Một đoàn kiểm tra lập tức tới báo « Nước Nga Xô Viết », xem xét bức thư gốc của Andreeva. Người ta cấm « Nước Nga Xô Viết » đăng tải các bức thư ủng hộ Andreeva, thu hồi chúng. Một cuộc phát ngôn nhân vụ Andreeva, được thực hiện trong Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Liên Xô, và các phương tiện thông tin đại chúng được sử dụng rộng rãi. Để minh họa cho chiến dịch được triển khai, ta trích dẫn hai đoạn trong các bài báo trên « Ngọn lửa nhỏ ».

Trong số 19 năm 1988 đăng bài của Kariakin, trong đó viết :

« Trong số tháng Hai của tạp chí « Thế giới mới » Andrei Nuikin đã cảnh báo – một cuộc phản công đang được chuẩn bị, và nó đã đúng : ngày 13 tháng 3 xuất hiện bức thư của Nina Andreeva. Một nhà hóa học vô danh, bất ngờ đã trở thành nhà tư tưởng được mọi người biết tới. Một sự chuyển biến phải nói là đáng ngờ. Có gì đằng sau điều đó hay không ?

…Tôi tin tưởng là : toàn bộ chi tiết sự kiện xung quanh bản tuyên ngôn của các vị, toàn bộ chi tiết về ý đó, viết lách, đăng tải và tổ chức sự ủng hộ sẽ được tái tạo lại, từng ngày một. Việc lựa chọn ngày công bố xuất phát từ đâu ? Với chiến lược gì ? Chiến thuật nào ? Tại sao bản tuyên ngôn không xuất hiện vào 10 tháng 3 hay 21 chẳng hạn ?

Sẽ đặc biệt thú vị là chi tiết sự kiện từ ngày 13 tháng 3 tới 5 tháng 4.

Có bao nhiêu báo địa phương đã đăng lại bản tuyên ngôn ? Có thể có bao nhiêu bản photo từ đó ? Có bao nhiêu cuộc thảo luận ủng hộ được tổ chức ? Theo chỉ thị của ai ? Các sáng kiến địa phương bùng phát thế nào ? Do ai ? Tại sao trong ba tuần trên báo chí chẳng có bài nào phản đối lại, ngoại trừ « Tin tức Moskva » và « Sự thật Tambov » ? Tại sao Nina Andreeva chỉ muốn được gọi là đồng tác giả, mà không phải là chính ? Thế ai là tác giả chính ? Một hay nhiều người ? Tại sao ý kiến cá nhân của con người, rõ ràng là chống lại đường lối đổi mới của Đảng và Nhà nước, lại thống trị hoàn toàn trên báo chí trong ba tuần liền (đúng hơn là 24 ngày) ? Tại sao nó thực tế bó buộc toàn Đảng, toàn dân cả nước ? Nó có phù hợp với khẩu hiệu « Dân chủ hơn, XHCN hơn » ? Có phù hợp công khai, với Điều lệ và Cương lĩnh của Đảng, với Hiến pháp không ? Nina Andreeva là ai mà có được quyền lực to lớn chưa từng thấy và khó hiểu như vậy ? Mà nếu thật ra không phải là bà ta thì là ai ? Còn nếu cái ai đó không phải là một người, thì tức là có một tổ chức nào đó ? Vậy tại sao những người sáng lập thực sự tới giờ vẫn nấp sau lưng nhà hóa học tội nghiệp đó ? Câu hỏi cuối cùng : nếu có thể có chuyện như vậy, thì sao lại không có chuyện còn tệ hơn ? »

Trong số 38 năm 1988 của « Ngọn lửa nhỏ », chủ đề này được đưa ra với kiểu hơi khác :

« Câu trả lời rất công khai của Andreeva đã tự nói cho mình. Một Cương lĩnh tối thiểu được tuyên bố : « Trong khi những phương pháp khác chưa cho phép chúng ta thể hiện ý kiến của mình ». (bạn có thích từ « trong khi » ấy không ?) – hãy viết, viết, và viết tới các báo, tới BCH TW, « không thể bỏ qua một sự tấn công nào chống Stalin ». « Dù cho họ không đăng, nhưng sẽ buộc phải tính tới… ».

Đúng là cần phải tính đến. Cần phải biết kẻ thù của cải tổ, quan điểm, hy vọng, mối đe dọa của họ. Ngày hôm nay họ vẫn còn viết. Nhưng chúng ta sẽ không lầm lẫn về khả năng của họ. Chẳng nghi ngờ gì là đám mồ côi của Stalin sẽ cố gắng lợi dụng bất kỳ những khó khăn nào của cải tổ – từ xếp hàng dài ở cửa hàng cho tới các cuộc đình công quá khích, hay ly khai sắc tộc. Bất kỳ vấn đề nào của chúng ta đều là món quà đối với họ. Điều đó sẽ cho họ lý do để khích bác cay nghiệt : đó dân chủ của các anh đó, cải tổ của các anh đó ! Mà tất cả là vì không có Người, dưới thời Người có trật tự…

Còn về các khuyến cáo thiết lập trật tự, thì đám mồ côi của Stalin có rất nhiều kinh nghiệm. Những kẻ khoác lác câu nói « hữu khuynh », cố gắng lợi dụng làn sóng công khai và dân chủ để lắc thuyền, sẽ thích thú chuyện này. Những kẻ khoái mít tinh hơn làm việc, hò hét thay cho việc làm, kích động cảm xúc thay cho các ý kiến xây dựng, sẽ thích thú chuyện này. Điều này có lợi cho ai ? Phục vụ cho ai ? Có phải cho hội chứng Stalin không ? »

Có bao nhiêu lời lẽ và sự kích động quanh bức thư gửi báo trong mục « tranh luận ». Hơn thế nữa, phương tiện thông tin đại chúng thảo luận cả những chi tiết đời sống riêng tư của Nina Andreeva, trong đó có lẫn cả sự bịa đặt. Cuốn sách chứng tỏ :

« Có một lần trong buổi họp các lãnh đạo phương tiện thông tin đại chúng, nhà văn Karpov ra câu hỏi đối với Mikhain Sergeevich : « Bao giờ sẽ chấm dứt sự nhục mạ đối với Nina Andreeva ?  Chẳng nhẽ bà ta không có quyền có ý kiến riêng sao ? Hãy hiểu, bà ta còn là một phụ nữ nữa ». Câu hỏi không có câu trả lời ».

Nhưng thực chất không phải ở Nina Andreeva. Bà ta đơn giản được chọn làm cái cớ để nhóm Gorbachev thực hiện cuộc đảo chính tư tưởng. Sau đó, những ai ủng hộ CNXH, những ai chống lại sự bôi đen quá khứ Xô Viết – biến thành « kẻ thù của cải tổ », đại diện của « lực hãm ». Thế là, các lời đồn đại, bóng gió, các bài trong phương tiện thông tin đại chúng đổ lên đầu Ligachev, người bắt đầu thỉnh thoảng phản đối lại Gorbachev trong Bộ Chính trị. Bây giờ mỗi người đều hiểu là nếu ông ta bắt đầu lên tiếng chống lại đường lối của Gorbachev, thì người ta sẽ đánh ông ta cả từ phía trên (từ BCH TW) và từ bên dưới (phương tiện thông tin đại chúng). Đây cũng là thời điểm của chiến dịch phá hoại nền kinh tế. Khi mà dưới ngọn cờ thị trường, đơn đặt hàng Nhà nước từ 95% chỉ còn có 30%, hệ thống các mối quan hệ trước đây bị phá vỡ, một khối lượng tiền khổng lồ mất giá, mọi thứ biến mất khỏi cửa hàng. Đó là hai chiến dịch sáng chói, kiểu như vụ đốt nhà Quốc hội của Hitler, nhưng về trình độ thực hiện thì cao hơn nhiều. Cũng như bọn Hitler, đám Gorbachev đổ tội lỗi của mình cho những người Cộng sản (những người quốc gia). Chiến dịch này của Gorbachev với lời buộc tội chống chế độ Xô Viết đã kích động các cuộc nổi dậy của quần chúng chống chính quyền, trong đó có thợ mỏ được phương tiện thông tin đại chúng sử dụng rộng rãi để bôi nhọ Nhà nước. Đất nước bị phá vỡ, mọi người bị mất phương hướng. Giờ « X » đã điểm.

(còn tiếp) 

TH: T.Giang – SCDRC

Nguồn tham khảo:V.A. Lisichkin & L.A. Selepin – Chiến tranh thế giới thứ III, cuộc chiến tranh thông tin tâm lý – TC II – 1999.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s