Trong những tuần vừa qua, câu chuyện chính trị của người đoạt giải Nobel đã được chuyển thành câu chuyện về một cá nhân anh hùng, người đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ. Quan điểm của ông ta hầu như đã bị bỏ qua để tránh một sự tranh luận về chúng, dẫn đến sự tranh luận một chiều. Trong ba tuần qua, tại Hong Kong, chẳng hạn, hơn 500 bài báo được xuất bản nói đến Lưu, nhưng chỉ có 10 bài có tính phê phán về con người hay giải Nobel hòa bình.

Ở Trung Quốc, trước khi được trao giải, phần lớn không ai biết đến Lưu, trong khi, theo Andrew Jacobs, viết cho tờ International Herald Tribune, một “cuộc khảo sát chính thức các sinh viên đại học được thực hiện từ khi trao giải cho thấy rằng 85% nói rằng họ không biết gì về ông Lưu và “Hiến chương 08”. Một nhà Trung Quốc học người Na Uy đã đưa ra ý kiến nhận xét từ người dân Trung Quốc và chỉ ra rằng những người Trung Quốc trẻ tuổi thậm chí còn không biết đến Lưu. Những trí thức Trung Quốc lớn tuổi quan tâm bàn luận về giải thưởng, nhưng họ đa phần không cho rằng Lưu là người nhận giải thích hợp.

Việc bắt giam Lưu là hoàn toàn không cần thiết. Nếu câu chuyện chính trị của Lưu trở nên nổi tiếng, phần lớn người ta sẽ không ủng hộ ông nhận giải, bởi vì ông ta là một nhà vô địch của chiến tranh, chứ không phải hòa bình. Ông ta đã tán thành việc xâm lược Iraq và Afghanistan, và ông ta hoan nghênh các cuộc chiến tranh ở Việt Nam và Triều Tiên được hồi tưởng trong một bài viết vào năm 2001.  Tất cả những xung đột này đã gây ra nhiều vụ vi phạm nhân quyền. Nhưng trong bài viết Những bài học từ Chiến tranh Lạnh, Lưu chỉ ra rằng “Thế giới tự do do Mỹ lãnh đạo đã chiến đấu với hầu hết các chế độ chà đạp nhân quyền… Những cuộc chiến tranh chủ chốt mà Mỹ trở thành bên liên quan thì hầu hết được biện hộ bởi lý do đạo đức”. Trong suốt cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm 2004, Lưu đã nỗ lực ca ngợi George Bush về những nỗ lực của ông chống lại Iraq và lên án ứng cử viên đảng Dân chủ John Kerry vì đã không ủng hộ tích cực cho các cuộc chiến của Hoa Kỳ:

Những thành tựu nổi bật của Bush trong cuộc chiến chống chủ nghĩa khủng bố hoàn toàn không thể bị phủ nhận bởi sự vu khống của Kerry… Cho dù nhiều rủi ro xuất hiện trong quá trình loại bỏ Saddam Hussein, nhưng không hành động nào dẫn đến rủi ro lớn hơn. Điều này đã được chứng minh bởi cuộc chiến tranh thế giới thứ hai và sự kiện 11 tháng Chín! Cuộc chiến chống lại Saddam Hussein chẳng có vấn đề gì cả! Quyết định của Tổng thống Bush là đúng đắn!

Lưu cũng đã từng ca ngợi thái độ của Israel trong cuộc xung đột Trung Đông. Ông ta đổ lỗi cuộc xung đột Israel/Palestine cho những người Palestine, những người được coi như “thường là những kẻ khiêu khích”.

Lưu cũng ủng hộ sự Tây phương hóa hoàn toàn Trung Quốc. Trong một phỏng vấn năm 1988 ông ta đã nói rằng “chọn lựa Tây phương hóa là chọn lựa nhân bản”. Ông ta cũng đổ lỗi cho một bộ phim tài liệu, He Shang, hay River Elegy, vì đã không chỉ trích văn hóa Trung Hoa mà không ủng hộ cho Tây phương hóa một cách nhiệt thành: “Nếu tôi được thực hiện bộ phim này tôi sẽ chỉ ra người Trung Hoa thực sự lắt léo, nhu nhược và mất trật tự [weisuo, ruanruo, caodan] như thế nào”. Lưu cho rằng sự không may mắn lớn nhất là chủ nghĩa đơn phương của ông đã buộc ông phải đối thoại với một cái gì đó “rất dốt nát [yumei] và thù địch [yongsu]”, của không gian văn hóa Trung Hoa. Nhà nghiên cứu Lin Tongqi của Harvard đã chỉ ra rằng trong cuốn sách đầu những năm 1990 của Lưu chứa đựng “những sự tấn công cay độc đối với đặc tính dân tộc Trung Hoa”. Trong một tuyên bố nổi tiếng năm 1988, Lưu nói:

Tôi cho rằng 100 năm qua Hong Kong trở thành như bây giờ. Thậm chí với quy mô như của Trung Quốc chắc chắn chỉ cần 300 năm thực dân thì nó cũng sẽ như Hong Kong ngày hôm nay. Tôi thậm chí còn không cho rằng cần đến 300 năm.

Khẳng định tình cảm này trong tạp chí Open năm 2006, ông ta đã bổ sung thêm rằng những tiến bộ tại Trung Quốc phụ thuộc vào sự Tây phương hóa và càng Tây phương hóa, càng tiến bộ hơn. Trong khi những người ủng hộ ông ta bỏ qua việc chủ nghĩa hậu thực dân như là một sự khiêu khích, và đi cùng với logic đó là sự ủng hộ của ông ta với sự Tây phương hóa hoàn toàn và những cuộc chiến tranh thay đổi chế độ được lãnh đạo bởi Hoa Kỳ.

Lưu, trong “Hiến chương 08”, kêu gọi một hệ thống chính trị theo cách thức của phương Tây tại Trung Quốc và tư nhân hóa tất cả các xí nghiệp và đất nông nghiệp. Không có gì ngạc nhiên, các tổ chức mà ông đứng đầu nhận được sự ủng hộ tài chính từ National Endowment for Democracy của chính phủ Hoa Kỳ. Tuy nhiên, những nghiên cứu cho thấy, ở những nơi chuyển sang bầu cử dân chủ tại các nước có sự phát triển trung bình hoặc thấp, luật pháp thường không theo kịp, nhưng mức độ bất ổn và mức độ phát triển thấp lại diễn ra. Chế độ bầu cử dân chủ không đem đến sự quản trị tốt, thậm chí cũng không thể duy trì trong điều kiện như vậy.

Không ở đâu trong thế giới hậu cộng sản hay đang phát triển có được sự tư nhân hóa công bằng như Lưu tuyên bố tìm kiếm. Tư nhân hóa tại Đông Âu thường dẫn đến một sự ăn cắp ở quy mô lớn những tài sản công bởi các đầu sỏ chính trị và trở nên rất không được lòng quần chúng, với một số lớn người dân tại tất cả các quốc gia hậu Cộng sản muốn thay đổi nói. Tư nhân hóa cũng không được mong đợi tại Ấn Độ, châu Mỹ Latinh và chính tại Trung Quốc, khi mà các nghiên cứu về tư nhân hóa tại nhiều nơi của thế giới chỉ ra rằng nó có thể có những ảnh hưởng không tốt đến sự phát triển. Tư nhân hóa đất đai tại Trung Quốc có thể đẩy nhanh sự tích tụ ruộng đất và tình trạng nông dân không có đất.

Bốn mươi năm trước, ủy ban giải thưởng Nobel đã ủng hộ cho nhà văn bị bỏ tù Alexander Solzhenitsyn trước đây như một biểu tượng của tự do chống lại chế độ Xô Viết. Cũng như Lưu, cũng đã có một sự không biết đến hay chọn cách tảng lờ quan điểm phản động kinh điển của Solzhenitsyn: phiên bản độc đoán của chính ông, một động thái chống người Do Thái, tố cáo Hoa Kỳ không theo đuổi chiến tranh tại Việt Nam mạnh mẽ hơn, lên án Tổ chức Ân xá Quốc tế cũng như tự do, và ủng hộ cho nhà độc tài phát xít Tây Ban Nha Francisco Franco.

Giải Nobel hòa bình là một giải thưởng chính trị của một số loại nhất định. Giám đốc Viện Nobel Na Uy đã chỉ ra rằng Ủy ban Nobel đã thường chọn lựa “nhưng người đã phát ngôn… chống lại các nhà độc tài cộng sản tại Moscow và những nhà độc tài tại Bắc Kinh”. Nhà triết học Pháp Jean-Paul Sartre đã nhìn nhận vai trò của giải thưởng Nobel trong Chiến tranh Lạnh và từ chối nhận giải năm 1964. Ông ta cho rằng: “Trong bối cảnh hiện tại, Giải Nobel đang là một sự phân biệt đối xử giữa một bên là các nhà văn phương Tây và những phiến quân phương Đông”. Vai trò đó đã được tiếp tục với giản thưởng của Lưu.

Người dịch: T.Giang – SCDRC

Nguồn: https://www.theguardian.com/commentisfree/2010/dec/15/nobel-winner-liu-xiaobo-chinese-dissident?CMP=share_btn_fb

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s