Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh (Bắc Đại) là hai trường đại học nổi tiếng và có sức ảnh hưởng nhất Trung Quốc. Từ lâu nay, hai trường đại học này luôn trong tình trạng « trời đã sinh ra Du, sao còn sinh ra Lượng » (Chu Du và Gia Cát Lượng trong « Tam Quốc Diễn Nghĩa »). Thế nhưng, trong thời đại chống tham nhũng và cải cách cùng đồng hành hiện nay, tình cảnh của hai trường đại học Thanh Hoa và Bắc Đại lại có sự khác biệt rất lớn. Những quan chức tốt nghiệp trường Đại học Thanh Hoa đang như mặt trời giữa trưa, có thể hô phong hoán vũ trên chính trường. Còn quan chức tốt nghiệp trường Đại học Bắc Kinh trái lại đang giống như mặt trời lúc chiều tà, không làm nên trò trống gì.

Trong đợt điều chỉnh nhân sự cấp cao mới nhất của Trung Quốc trước Đại hội XIX dự kiến diễn ra vào cuối năm nay, các quan chức xuất thân và tốt nghiệp từ Đại học Thanh Hoa được trọng dụng và đi lên mạnh mẽ. Ví dụ như nguyên Hiệu trưởng Đại học Thanh Hoa Trần Cát Ninh (Chen Jining) được bổ nhiệm đảm nhận chức vụ cực kỳ quan trọng là Thị trưởng Bắc Kinh, trở thành một trong những lựa chọn kế nhiệm tầng lãnh đạo tối cao Trung Quốc. Hai người bạn cùng trường của Trần Cát Ninh là Lý Cán Kiệt (Li Ganjie) và Vương Mông Huy (Wang Menghui) cũng lần lượt giữ chức Bí thư Tổ đảng Bộ Bảo vệ môi trường và Bộ Xây dựng nhà nở thành phố và sẽ rất nhanh tiếp quản chức Bộ trưởng của hai bộ này. Còn Tỉnh trưởng Hắc Long Giang, Lục Hạo (Lu Hao), xuất thân từ trường Đại học Bắc Kinh, từng được nhìn nhận là ngôi sao chính trị đã bị gạt ra bên lề triệt để, mất đi địa vị tiếp quản chức Bí thư Tỉnh ủy Hắc Long Giang.

Giới phân tích chính trị Trung Quốc cho biết sự vươn lên mạnh mẽ của quan chức tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa có nguyên nhân chủ quan và khách quan. Về khách quan, đương kim Tổng Bí thư Tập Cận Bình tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa, « đại tổng quản nhân sự » của Tập Cận Bình là Trần Hi từng giữ chức Bí thư Đảng ủy Đại học Thanh Hoa, dưới thể chế dùng người đã quen biết, các quan chức đến từ Đại học Thanh Hoa luôn được đánh giá cao hơn, cũng là điều dễ lý giải. Ngay từ khi Tập Cận Bình còn giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Chiết Giang đã cùng với Bí thư Đảng ủy Đại học Thanh Hoa lúc đó là Trần Hi vạch kế hoạch xây dựng Viện nghiên cứu châu thổ Trường Giang (sông Trường) Chiết Giang – Thanh Hoa, đặt trụ sở chính tại Gia Hưng, Chiết Giang. Đảm nhận chức Phó Tổng Thư ký Đại học Thanh Hoa kiêm Bí thư Đảng ủy Viện nghiên cứu châu thổ Trường Giang lúc đó là con trai Hồ Cẩm Đào, Hồ Hải Phong, còn Tổng thư ký Đại học Thanh Hoa lúc đó là do Hiệu phó Trần Cát Ninh kiêm nhiệm.

Trên thực tế, xét về số quan chức cấp cao, Đại học Thanh Hoa luôn được mệnh danh là « cái nôi » lớn số một trong các trường đại học của Trung Quốc. Tổng cộng từ khi thành lập đến nay, Đại học Thanh Hoa đã sản sinh ra 9 vị ủy viên thường vụ Bộ Chính trị gồm Tập Cận Bình, Hồ Cẩm Đào, Chu Dung Cơ, Tống Bình, Diêu Y Lâm, Ngô Bang Quốc, Hoàng Cúc, Ngô Quan Chính và Hồ Khởi Lập, còn quan chức cấp tỉnh, bộ thì không kể xiết.

So với Đại học Thanh Hoa “nước lên, thuyền nổi », Đại học Bắc Kinh đang chìm trong cơn bão chống tham nhũng và tin xấu luôn vây quanh. Tập đoàn Phương Chính thuộc Đại học Bắc Kinh đã bị cuốn vào vụ án tham nhũng của Lệnh Kế Hoạch với một loạt hành vi tham nhũng giao dịch quyền – tiền. Cựu Hiệu trưởng Vương Ân Ca (Wang Enge), Cựu Bí thư Đảng ủy Mẫn Duy Phương (Min Weifang) và Chu Thiện Lộ (Zhou Shanlu) của Đại học Bắc Kinh dường như cũng bị vướng vào lời nguyền, vận quan gặp hạn. Lấy Lục Hào làm ví dụ, một thời là người trẻ nhất trong hàng ngũ quan chức cấp tỉnh, bộ, là ứng cử viên cạnh tranh có sức nặng cho thế hệ lãnh đạo thứ sáu của Trung Quốc sau Tập Cận Bình, thế nhưng, điều không ai ngờ, khi Lục Hạo còn chưa lên được chức Bí thư Tỉnh ủy Hắc Long Giang đã bị đưa sang Bộ Văn hóa, một cơ quan ngoài phạm vi quyền lực.

Theo các chuyên gia phân tích chính trị Trung Quốc, nguyên nhân khiến Đại học Thanh Hoa mạnh hơn Đại học Bắc Kinh là sinh viên khoa tự nhiên của Đại học Thanh Hoa phần đông là thực tế, dám làm, mọi việc đều giải quyết từng bước một, năng lực chuyển ngành nổi trội, sức đoàn kết cũng khá tốt. Còn sinh viên Đại học Bắc Kinh thờ phụng tự do dân chủ, phần đông đều là những người nói nhiều làm ít, những người thích nổi tiếng nhiều, ý thức đoàn kết kém. Sinh viên Đại học Thanh Hoa khi phát triển trên chính trường, thời kỳ đầu chưa hẳn đã nổi bằng sinh viên Đại học Bắc Kinh, nhưng càng về sau càng vững chắc và tiềm lực lớn. Còn sinh viên Đại học Bắc Kinh thời gian đầu có thể nổi như cồn, nhưng càng về sau càng hụt hơi.

Thế nhưng, giới phân tích chính trị Trung Quốc cũng cảnh báo, « hoa không thể tươi mãi không tàn », cạnh tranh giữa Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh, mặc dù hiện nay Thanh Hoa chiếm ưu thế, nhưng lên cao dễ ngã, giống như phái « Thượng Hải » hay phái « Đoàn Thanh niên » năm xưa, từng « hô phong hoán vũ » trên chính trường Trung Quốc, nhưng ngày nay cơ bản đều đã bị gạt ra ngoài lề phạm vi quyền lực. Chính vì vậy, có thể đưa ra kết luận, bất kể phe phái nào, nếu như làm quan không vì dân, đều sẽ bị lịch sử đào thải.

Nguồn : Báo Đông Phương (Hong Kong) – 18/07/2017

TKNB – 20/07/2017

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s