Từ bỏ quá khứ Xô Viết

Điểm đặc trưng trong phần cuói của cải tổ – đó là sự chối bỏ hoàn toàn quá khứ Xô Viết, chối bỏ sự nghiệp của ông cha, của những người chiến đấu ngoài mặt trận vì tương lai, cống hiến toàn bộ sức lực và cả mạng sống của mình. Chính các nhà tư tưởng của Đảng Cộng sản Liên Xô – những chiến sĩ nhiệt thành đấu tranh cho CNCS trước đây, các quan chức cao cấp của Đảng, phương tiện thông tin đại chúng đã thể hiện sự tích cực đặc biệt, lên án cái quá khứ độc tài ấy. Dần dần, chiến dịch này mang hình thức một cuộc điên loạn tập thể.

Có thời nhà văn – nhà châm biếm vĩ đại Iaroslav Gasek trong chuyện « Bài thơ trong hầm rượu » mô tả bốn khách quen của hầm rượu, trao đổi với nhau về sự kiện Bonsevich :

« Chủ nhà máy đồ thủy tinh bổ sung vào các sự kiện ấy thông tin về việc Bonsevich ở nước Nga đối xử với các nhà văn và nhà báo của mình thế nào. Người ta lột da sống Gorki và ném ông ta vào thùng tôi vôi. Averchenko bị lột trần truồng trong tuyết âm 40 độ và tưới nước cho tới khi ông hóa thành khối băng to. Teffy bị rán trong mỡ ngựa, rồi tẩm dấm. Boris Sokolov bị nạp vào khẩu thần công vua trong điện Kremlin và bắn về phía Khodưnka. Nếu bọn Bonsevich làm điều ấy với những người của mình, nếu họ nướng bà quả phụ Tolstoi, và cho dòng điện hai triệu volt chạy qua Merezkovski làm ông ta phát điên, thì chẳng có gì phải ngạc nhiên việc chúng gây ra tại Kharkov với ba người cháu của Bozena Nemtsova.

Một ông già ngồi bàn bên cạnh, đứng dậy và đi tới gần bốn nhà thông thái về đời sống nước Nga.

+ Thưa các ngài, – ông nói với giọng run run, – các ngài… đó… là sai lầm…. Tôi chính… chính là cháu… của Bozena Nemtsova. Chúng tôi… mới về… hôm qua từ… nước Nga. Chúng tôi… đều sống… Người ta… không làm… gì chúng tôi… Cho phép… tôi được ngồi… với các ông và… tôi….

Không cần biết ông là ai, – ông nhân viên bảo hiểm nói, – Cái bàn này là dành cho những người bạn của chúng ta, chứ không phải cho bọn ủng hộ Bonsevich ».

Câu chuyện này được Gasek viết năm 1921. Nhưng thực tế của năm 1991 cho thấy sự tiến bộ sau 70 năm, và vượt xa so với trí tưởng tượng của Iaroslav Gasek. Về Stalin, người ta viết đủ thứ, không biết còn gì có thể nghĩ ra được nữa. Giống như phát hiện của Khrushev, rằng Béria từ 1918 (khi ông mới 18 tuổi) đã là điệp viên của tình báo Anh (đồng thời lại tổ chức ngành tình báo Xô Viết ở Anh và là nhà tổ chức chính của lá chắn nguyên tử – tên lửa cho đất nước), trên phương tiện thông tin đại chúng xuất hiện nhiều bài báo buộc tội Stalin từng là điệp viên mật thám Sa hoàng. Cũng có thông báo là Koba bị tù có tất rất thối, ông ta có đủ thứ bệnh tâm thần, rằng ông ta vô học – chỉ qua trường dòng… Từ Bonsevich trở thành câu chửi, kể cả trong phe đối lập, trong nhiều Đảng viên Đảng Cộng sản Liên bang Nga. Vào cuối 80 đầu 90, người đi mít tinh với ảnh của Stalin được coi là thằng ngố, và phương tiện thông tin đại chúng lập tức soi mói những người mang ảnh, để biến họ thành kẻ thô thiển.

Nhưng ngoài những phương pháp tiêu chuẩn, còn có những « phát hiện » đích thực, và những nhân vật trong hầm rượu của Gasek phải ghen tị. Một « phát hiện » tư tưởng được nói tới trong cuốn sách Cội nguồn tư duy của CNCS Nga của N.A. Berdiaep (1990) :

« Cái thông báo « động trời » này bay khắp đất nước vào năm 1988 : tại Kuropat, ở ngoại ô Minsk, đã phát hiện mồ chôn tập thể những nạn nhân của khủng bố thời Stalin, do cơ quan Bộ Nội vụ gây ra từ 1937 tới tháng 6 năm 1941. Như phương tiện thông tin đại chúng thông báo, số người chết đếm được lên tới hàng trăm nghìn người. Các phương tiện thông tin đại chúng nước ngàoi cũng không tiếc sức thổi phồng tin giật gân này.

Tất nhiên người dân Xô Viết nóng lòng chờ đợi các giải thích chính thức của chính quyền về việc này ».

Sau khi tiến hành điều tra kỹ lưỡng đã phát hiện rằng :

« …các cơ quan Bộ Nội vụ không liên quan gì tới các nạn nhân ở Kuropat. Trong khu đồi giữa đường vòng cung Zaclavski và Minsk, tại làng Gotisa, yên nghỉ khoảng 30 nghìn nạn nhân của bọn diệt chủng Hitler…. ».

Tác giả bài viết trong báo tin tức của Đảng năm 1990 nói với bạn đọc :

« Mọi người, hãy nhớ tới chúng tôi… ». Đã bao lần phải nghe những tiếng kêu này. Thế chúng ta, những người còn sống, sẽ cứ ở vạch cuối cùng của đạo đức con người cho đến bao giờ ? Chúng ta sẽ tiếp tục nhảy nhót vô đạo đức trên đống xương của các tù nhân bị phát xít diệt chủng, làm lợi cho một số nhà chính trị kiểu như Pozniak cho tới bao giờ ? Hãy hổ thẹn với những người đã chết… ».

Thông tin giả về Kuropat đã được chuẩn bị, theo đúng các tiêu chuẩn của chiến tranh tâm lý. Ngay cả cái tên Kuropat chưa từng có trên bản đồ Belorusia. Mục đích của việc bịa đặt tên là tác động tâm lý, rằng Stalin đã bắn người ở đây như bắn chim (kuropat là một loại chim đa đa –ND). Phương pháp hình thành huyền thoại Kuropat đã được mô tả chi tiết trong bài viết Sự giả dối của thế kỷ ? của Kuropatư trong Tạp chí Lịch sử quân sự 1991, số 6, tr50. Kuropat chỉ là một ví dụ trong cả hệ thống tin tức bịa đặt.

Chiến dịch bôi nhọ Lenin có tầm mức đặc biệt lớn. Cảm tưởng chung về chuyến bay tư tưởng « dân chủ » theo hướng này cho ra những mảnh vụn sau. Trong vài số của tờ « thời báo Baltic » có đăng bài của Mikhail Vaiskopf, mô tả Lenin :

« Năm 1924 hệ thoát nước cho điện Kremlin bị hỏng, không chịu nổi sức ép của Bonsevich. Lăng Lenin đầy những thứ bẩn thỉu, và một cha cố nào đó (hình như chính tổng giám mục) đã nói : « Đầy cứt và nước đái ».

Từ từ, từng bước một, những người nhiệt tình nhất đã tìm được một người mẫu đứng đầu. Khi vừa mới tìm được, đã thể hiện bằng những động tác ngớ ngẩn, bậy bạ, như kẻ sau. « Ông nổi lên… như cây cỏ trên đất khô : trong ông chẳng có chút hình bóng, thiên tài nào ».

Volodia cũng dẫn đầu trong các môn khoa học thế giới. Chẳng có một chút khả năng nào về thơ ca, khi giáo viên ra lệnh, anh lập tức sẵn sàng « dịch thơ Gomer ».

Trong căn phòng của anh sạch sẽ như tu viện. Những nét chữ nhỏ chân thật, suy nghĩ thoáng đãng, chàng trung học viết vào cuốn vở, suy tư nhìn vào bức tường, vào tấm bản đồ và tưởng tượng ra quốc huy Liên bang Xô Viết…

Đó là mẫu tiêu biểu cho phần lớn các bài báo. Sáng tạo của a. Ivanov cũng rất ấn tượng :

« Báo Kurani » thêm một đóng góp của mình vào bôi nhọ Lenin. Ngày 22 tháng 4 bình luận viên chính trị của báo, nhà thơ châm biếm A. Ivanov đã kiểm tra những bức thư độc giả viết về đề tài Lenin, và trao giải nhất cho bức thư của một người nghỉ hưu, trong đó Lenin được gọi là kẻ phản bội tổ quốc và kẻ giáo điều. Đứng thứ hai là bức thư của nữ học sinh lớp tám Masa : « Em đọc về một vụ việc xảy ra với một nữ giáo sư khảo cổ học Thụy Sĩ là Renata Schapaul. Cô ta bị xác ướp của thủ lĩnh Inka, chết cách nay 500 hãm hiếp. Cô gái đáng thương đã có bầu. Giờ đây em rất sợ không dám tới thăm Lăng ở Quảng trường Đỏ nữa. Thế mà bạn học của em lại muốn có con với lãnh tụ của cách mạng ». A. Ivanov trả lời em học sinh : « Em sợ là đúng Masenka ạ. Hãy thuyết phục bạn gái của mình. Theo những gì được biết thì « người thầy và lãnh tụ » của chúng ta chết vì bệnh giang mai đấy ».

(còn tiếp) 

TH: T.Giang – SCDRC

Nguồn tham khảo:V.A. Lisichkin & L.A. Selepin – Chiến tranh thế giới thứ III, cuộc chiến tranh thông tin tâm lý – TC II – 1999.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s