Chiến dịch chống Lenin được tiến hành có tầm cỡ, tác động vào nhận thức của con người. Kết quả là rất nhiều người, nhất là trong giới thanh niên và một phần trí thức không chỉ hình thành thái độ rất tiêu cực đối với Lenin, mà còn coi con người đã chết 70 năm trước đó có lỗi trong những tai họa ở nước Nga hiện nay. Trong bài Lenin nằm ở đâu ? trong Báo Luận chứng và sự kiện số 35, tháng 9/1991 đưa ra câu trả lời của những kẻ qua đường cho câu hỏi « Lenin nên chôn ở đâu ? ». Đây là hai trong số ấy :

« E. Golotsvan, nhà tâm thần học, 31 tuổi, Moskva : « Trước đây tôi luôn muốn tới thăm lăng, cảm thấy như là điều gì đó thiêng liêng. Còn bây giờ thì chỉ còn lại nỗi thất vọng và bực tức. Các con tôi chỉ biết Lenin qua những biếm họa trên tạp chí, trong đó ông được thể hiện lúc thì có mào, khi thì với cái đầu to đùng. Chúng lúc nào cũng kéo đòi tới lăng, chúng muốn xem ông ta thực ra thế nào.

Diana, 15 tuổi, Moskva : « Ông ta nằm đó làm gì ? Cần phải ném ông ta ra khỏi đó… Không ném thì cũng nên chở đi. Ông ta có làm điều gì tốt đâu ? Phá tan cả một đất nước, bây giờ thì nằm đó. Cứ để người ta chôn ông ở một nghĩa trang nào đó ».

Một nhà tư tưởng của Đảng Cộng sản Liên Xô (trước đây) và sau này là một chiến sĩ nhiệt thành chống « nền độc tài » là Volkogonov, đã có vị trí nổi bật trong cuộc bôi nhọ Lenin của đám « dân chủ ». Trên bìa cuốn sách của mình đánh vào Lenin, để tăng tác động tiêu cực lên độc giả, ông ta đặt hình ảnh một con người ốm yếu, gần như sắp chết, với khuôn mặt méo vì đau đớn. Chẳng bao lâu sau khi cuốn sách phát hành, Volkogonov ốm nặng và chết. Một trong những tác giả nhớ tới lời của một người dự hội thảo về vai trò của chính thống giáo trong đời sống hiện đại :

« Câu chuyện về Volkogonov là một sự thúc đẩy đối với tôi khi xem lại mối quan hệ của mình với thế giới. Bìa của cuốn sách là một sự nhục mạ với người đã chết (không phụ thuộc vào thái độ đối với Lenin) và sự trừng phạt đã xảy ra ».

Những kẻ kế tục Smerdiakov

Dostoievski trong tiểu thuyết « Anh em nhà Karamazov » đã đưa ra hình ảnh Smerdiakov, người đã định nghĩa quan điểm của mình như sau :

« Tôi không chỉ không muốn trở thành sĩ quan, mà trái lại, còn muốn tiêu diệt hết lính tráng, Maria Kondrachievna ạ.

+ Thế thì ai sẽ bảo vệ chúng ta khi có kẻ thù ?

+ Chẳng cần thiết. Hồi năm 20 ở nước Nga đã có một cuộc hành quân vĩ đại của hoàng đế Pháp Napoleon đệ nhất, cha của ông bây giờ. Thật tốt nếu như lúc đó những người Pháp ấy chinh phục được chúng ta : một dân tộc thông minh chinh phục một dân tộc khá ngu xuẩn và liên kết nó vào với mình. Lúc đó đã có một trật tự khác ».

Những kẻ kế tục Smerdiakov đã chửi rủa thậm tệ cái dân tộc ngu xuẩn cùng các anh hùng của nó. Những người tham gia cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại là được chú ý nhiều nhất. Chúng ta lấy bừa vài tài liệu trong đống tích cóp lại. Trong báo « Luận chứng và sự kiện » một người tên Zovtis đã viết về Zoia Kosmodemianskai. Đầu bài viết nói rằng, tác giả kể lại chính xác từng lời của nhà văn đã chết N.I. Anov (Ivanov), người đã tới làng Petrisevo và thấy rằng dân làng lẩn tránh không nói về Zoia. Tiếp theo là lời Zovtis :

« Nghe này. Nikolai Ivanovich nói, – tôi cảm thấy có gì đó bí mật sau chuyện này. Hãy kể cho tôi tất cả sự thật.

Chỉ có một bà giáo viên, sau một hồi lưỡng lự, bắt Anov phải thề rằng « chuyển này chỉ có giữa chúng ta », và kể :

+ Bọn Đức chiếm Petrisevo trong thời gian cuộc tổng tấn công vào Moskva. Chúng chỉ định trưởng làng, rồi bỏ đi. Trưởng làng giữ liên hệ với chính quyền chiếm đóng, nằm ở một khu dân cư khác. Có lần vào ban đêm, trong làng có vụ cháy nhà, thiêu rụi căn nhà đó. Mọi người kết luận là có người đốt, và từ đêm hôm sau người ta cắt cử gác. Sau đó một, hai ngày đã bắt được quả tang kẻ đốt nhà : một cô gái không rõ tung tích, với miếng dẻ tẩm dầu đang định đốt một căn nhà khác. Mùa đông rất khắc nghiệt, một gia đìh bị mất nhà phải trú nhờ bên hàng xóm, dân làng rất bực tức và căm phẫn. Những người gác đã đánh cô gái rất tàn nhẫn, sau đó tống cô vào căn lều gần Luker, và buổi sáng thì trưởng làng đi báo cáo chính quyền về sự việc xảy ra. Ngay này hôm đó, cô gái bị treo cổ bởi đám lính mật vụ được gửi tới Petrisove… Bọn Đức không ở lại đây, vậy nên cũng chẳng có chuồng ngựa nào, mà theo thông báo chính thức, cô du kích đã đốt.

Sau khi quân ta tới, nhiều người trong làng bị bắt và chở đi đâu không biết. Do đó mà những người còn lại sợ có thể sẽ bị đàn áp…

Thảm kịch ở ngôi làng ngoại ô Moskva là kết quả của việc gấp rút thành lập các đội du kích từ những cô bé, cậu bé sẵn sàng hy sinh vì việc nghĩa. Họ được chỉ đạo thực hiện chiến thuật « vườn không nhà trống ».

P. Lidov có lầm không, hay bị những người dân làng sợ đến chết vẫn nói dối. Hay là ông tự tạo ra giả thiết có lợi cho sự tuyên truyền của Stalin, và chính giả thuyết đó đã được công nhận và « đi vào lịch sử » ».

Ở ví dụ trên thấy rõ thủ thuật của những kẻ bắt chước Smerdiakov. Cơ sở của nó là cái sự kiện « thuyết phục » – lời kể của một bà giáo không rõ tung tích cho nhà văn Anov nay đã chết, rồi ông này lại kể cho tác giả bài báo Zvotis. Trong bài báo ngắn đó có thấy cả tính công bằng của bọn Hitler, sự chăm lo của chúng đối với dân làng, có cả nỗi sợ hãi của dân làng khi quân đội Xô Viết chiếm lại làng Petrisevo, và còn vạch trần cả người theo Stalin là Lidov. Chỉ bằng một mũi tên, Zvotis và ban biên tập đã hạ được 4 mục tiêu.

Sự hành hạ sau khi chết của Zoia Kosmodemianskaia được tiếp tục trên các báo dân chủ khác. Có người còn khẳng định là cái xác trong ảnh không phải là của Zoia, mà là đồ giả. Cuối cùng đã tiến hành một cuộc khảo nghiệm, kết quả của nó được đăng trong bài Đấy có phải là cô ta, Zoia của chúng ta ? trên báo Sự thật số 65 – 7/5/1992 :

« Do có nhiều vấn đề tranh cãi xung quanh chiến công và tên tuổi của Zoia Kosmodemianskaia (đăng trên tuần báo « Luận chứng và Sự kiện » số 38, 43 năm 1991). Lưu trữ trung ương Đoàn thanh niên đã yêu cầu Viện nghiên cứu khoa học giám định của tòa án, Bộ tư pháp CHLB Nga tiến hành giám định về nhân thân của người đã chết. Các tấm ảnh của Kosmodemianskaia, Azolia, và cô gái bị treo cổ được gửi tới để giám định. Có tất cả 9 tấm ảnh.

Kết luận của các chuyên gia : « …trên tấm ảnh xác của cô gái bị treo cổ là Zoia Kosmodemianskaia ».

Cũng trong bài trên đã trích hai bức thư :

« Sibalis, cựu ban biên tập báo « Tấn công » của sư đoàn bộ binh 132, Minsk : « Sự lăng mạ đối với ký ức về các anh hùng như Zoia là không thể chấp nhận ! Trong thời gian chiến tranh tôi đã từng viết về nhiều người đồng trang lứa với cô. Họ đã sẵn sàng bảo vệ tổ quốc với tâm hồn trong sáng nhiệt thành biết bao ! Và họ đã sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc ».

Belov, Giáo sư, Chủ tịch Hội đồng Đạo đức y tế của Liên đoàn các nhà tâm thần học : « Hội đồng chúng tôi nhất trí cho rằng các bài trên báo « Luận chứng và Sự kiện » về Zoia Kosmodemianskaia là sự vi phạm trắng trợn các nguyên tắc đạo đức thầy thuốc và tài liệu thông thường. Các cố gắng của chúng tôi tìm hiểu làm rõ nguồn gốc các thông tin này qua tòa soạn báo đã không nhận được kết quả ».

(còn tiếp) 

TH: T.Giang – SCDRC

Nguồn tham khảo:V.A. Lisichkin & L.A. Selepin – Chiến tranh thế giới thứ III, cuộc chiến tranh thông tin tâm lý – TC II – 1999.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s