Một hành động tương tự được tiến hành chống các cận vệ thanh niên, trước hết là đối với Elena Nikolaievna Kosevoi – mẹ của Oleg Kosevoi, chính ủy của đội Cận vệ thanh niên. Trong báo « Kurant » đã đăng một bài dài của Volina « Mẹ của Kosevoi khóc ai », trong đó viết rằng Kosevoi còn sống :

« Tại Rovenka, người ta đào lên từ nấm mồ chung các xác chết đã gần thối rữa của những người bị bọn Đức bắn. Elena Andreevna cũng ở đó, bà ôm lấy xác của một ông già đầu bạc, gào lên « Olezka ! Olezka ! ». Mọi người đều thấy : trước bà ta là một ông già đầu bạc, thế mà bà lại gào « Olezka ! ». Người ta chẳng buồn tranh cãi… và chôn ông già vô danh đó lần thứ hai như là Oleg Kosevoi. Nhà văn Fadeev trên cơ sở đó đã bịa ra là cậu bé 16 tuổi do bị tra tấn trong nhà tù Rovenka nên trong một đêm tóc đã bạc trắng ! Thế là Oleg Kosevoi trở thành nhân vật chính của tiểu thuyết, còn Elena Andreevna trở thành mẹ anh hùng… ».

Vài ngày sau khi bài báo được đăng trên báo « Kurant », tại thành phố Lugansk bọn côn đồ đã ném tượng của các anh hùng cận vệ thanh niên từ trên bục xuống. Nhưng điều quan trọng ở đây là Volina chẳng dựa vào một tài liệu lịch sử nào. Điều này được chỉ ra trong bài cũng với cái tên ấy, phân tích cụ thể những gì đăng trên báo Kurant. Tác giả của nó là Ivanov – diễn viên đóng vai Oleg Kosevoi trong phim « Đội cận vệ thanh niên », đã nhiều lần tới Krasnodon. Ông viết rằng bài của Volina có nhiều chỗ sai thô thiển. Bà Kosevoi – là Elena Nikolaievna, chứ không phải như Volina gọi là bà Elena Andreevna. Còn nhiều điểm sai lầm khác. Ivanov đã kể lại những gì Elena Nikolaievna đã phải gánh chịu. Sau khi tổ chức này bị khám phá, bọn chúng đưa bà tới cảnh sát trước tiên. Bọn Gestapo đã đánh bà gần chết, gãy hai xương quai xanh. Chính vì vậy mà bà bị tàn tật vĩnh viễn. Bệnh tình ngày càng năng, và mười năm cuối đời bà không ra khỏi nhà được. Bọn Hitler tống bà vào ngục tối, tra tấn vài lần một tuần, đánh đập rất dã man, tới lúc bà ngất xỉu, hòng moi các thông tin cần thiết. Vào thời gian này bà đã gãy hầu hết răng. Vladimir Ivanov phân tích chi tiết thiếu tính cơ sở của Volina, chỉ dựa trên tin đồn mà khẳng định là tiểu thuyết của Fadeev « đầy những dối trá ».

Ivanov kết thúc bài báo với lời lẽ sau :

« Chúng ta hiện nay có xu hướng quay ngược các tấm bia mộ, như nhà báo Volina đã làm. Những người đã chết không thể nói được điều gì để tự bảo vệ !… Cần phải nhớ câu trong Kinh thánh : « Đừng nói dối ! Xã hội không thể tồn tại trên lời nói dối – nó sẽ chết ».

Cũng có sự ồn ào xung quanh tên tuổi Fuxich, tác giả cuốn sách nổi tiếng « Phóng sự viết dưới giá treo cổ », được viết khi đang chờ đợi chết. Cả trong trường hợp này cũng sử dụng một loạt các suy diễn, được nói trong cuốn Tên danh dự của Fuxich của I. Phonhiakop – Báo văn học số 26/12/1990 :

« Ví dụ, xuất hiện giả thuyết – lúc đầu là trên một số đài truyền thanh, sau đó trên báo không chính thức ở Praha, trên báo của các đảng mới, – rằng Fuxich không bị tử hình. Rằng ông không những là chỉ điểm của Đức, mà sau này chúng còn đưa ông qua Bolivia, ông chết ở đó cách đây không lâu. Có cả những tấm ảnh của cái xác nào đó… Một số khác tin vào giả thiết « Bolivia », nhưng cũng khẳng định kẻ phản bội chỉ điểm là có thật. Phóng sự nổi tiếng không phải là do ông ta viết, mà là các đồng chí trong Đảng của Fuxich bịa ra sau này… ».

Tất cả loạt suy diễn bịa đặt này chỉ nhằm một mục tiêu là – bằng mọi cách bôi nhọ người anh hùng dân tộc Tiệp Khắc Julius Fuxich, một trong những người lãnh đạo hoạt động bí mật của Đảng Cộng sản Tiệp Khắc, một người bạn của Liên Xô, bị tử hình năm 1942 tại nhà tù Pletsenzee ở Đức.

Một loạt sự bịa đặt không kém phần ác liệt được triển khai chống lại một trong những người lãnh đạo phong trào du kích nổi tiếng, hai lần anh hùng Liên Xô Aleksei Fodorovich Fedorov, đã từng trải qua các cuộc chiến đấu từ Chernigovsina tới Bolinư. Trong bài do các đội viên du kích từng chiến đấu dưới sự lãnh đạo của Fedorov nay đã khuyết có viết :

« Những người báo thù nhân dân đã tiêu diệt ở Chernigovsina hơn 5 nghìn binh lính và sĩ quan địch, phá hơn 65 cầu đường sắt và đường bộ, làm lật 1025 toa tàu, phá hủy 1255 xe ô tô, 461 km đường điện thoại ».

Cái cớ để bôi nhọ tên tuổi của Fedorov là một bài viết đăng trên báo « Sự thật Desnhan », theo đó « trong cuộc họp cái gọi là bộ ba ủy viên Dân ủy nội vụ tỉnh Chernigov ngày 21 tháng 9 năm 1938, có sự tham gia của Fedorov, đã kết án vô căn cứ 4 người là dân Chernigovsina ».

Một trong số này bị kết án tử hình. Trong Chúng ta bảo vệ tên tuổi của Fedorov huyền thoại của V. Anhismop, P.Timoshenko và những người khác – Công khai 11/3/1993 nhắc lại là tại Chernigovsina, bọn Hitler với sự giúp sức của lũ phản quốc, đã xóa sạch 51 khu dân cư, tổng cộng có 120 nghìn người Xô Viết chết vì tay bọn phát xít. Bài báo này cũng kết thúc bằng lời kêu gọi các cựu chiến binh, những người tham gia phong trào du kích hãy bảo vệ danh dự và phẩm giá của Fedorov.

Không chỉ thời kỳ chiến tranh, mà toàn bộ lịch sử 70 năm của Liên Xô dần dần bị bao phủ bởi những vết đen loang rộng. Nhiều cái trong số này thật nực cười. Đó là chuyện với các nhà văn lớn ủng hộ chính quyền Xô Viết. Theo các bài báo : A. Tolstoi là người nghiện rượu, Gorki là nhân vật thiếu trung thực, Maiakovski là con người thoái hóa, Solokhov là kẻ ăn cắp. Thật khó đếm hết những lời tấn công vào tác giả của « Sông Đông êm đềm ». Cả nhà thơi nổi tiếng Evtusenko cũng cố gắng thể hiện mặt « dân chủ » của mình, đóng góp vào lời bình phẩm Solokhov :

« Đó là tòa nhà to lớn với những cây cột, có hàng rào bao quanh (đây là tòa nhà ở Veska, nơi nhà văn sống), và một hệ thống canh gác phức tạp (vợ, cảnh sát, viên thư ký). Toàn bộ tiểu sử của Solokhov có thể lộn mặt trái ra và trưng bày phía không đẹp. « Trong thời gian cuộc thanh trừng của Stalin ông ta phát biểu ủng hộ các cuộc đàn áp tàn bạo… Sự biến chất nghề nghiệp của Solokhov – một bài học nhớ đời cho tất cả các nghệ sĩ, rằng sự vô đạo đức trong nghệ thuật sẽ biến thành sự suy giảm nghề nghiệp ». Sau đó nhà thơ còn cho tác giả của « Sông Đông êm đềm » một nhận xét thế này : « vênh váo kiểu nhà quê đối với kẻ yếu, và luôn cúi trước kẻ mạh, được đẩy tới mức thật sự kêu gọi giết người ».

Không hiểu sao, « những người dân chủ » đặc biệt căm ghét Aleksei Nikolaievich Tolstoi. Có thể là do họ không thể tha thứ cho ông về bài « Kẻ thù đe dọa Moskva » và « Tính cách Nga », được viết trong thời điểm khó khăn nhất của chiến tranh, và thể hiện vẻ đẹp tâm hồn của con người Nga. Nhưng đó chưa phải là hết. Bắt đầu một sự chửi bới toàn bộ lịch sử Nga, kể cả thời Piot Đệ nhất và Ekaterina Đệ nhị, những người như đã biết là không ở trong Đảng Bonsevich. Về mặt này, lời nhận xét của Zirinovski thật chính xác : « dân chủ cấp tiến – đó là tư tưởng phản bội Tổ quốc ».

Trong thời gian cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, bọn Hitler để lại sau lưng đất đai bị đốt cháy, nhà đổ nát. Chúng gây ra sự tàn phá hoàn toàn về giá trị vật chất. Còn đám dân chủ giả dối để lại sau lưng quá khứ bị đốt cháy. Chúng hủy hoại tâm hồn con người. Về bản chất chúng là kẻ thừa kế tư tưởng của bọn Hitler. Khi hiểu về những gì xảy ra, thì bạn càng thấm thía lời của Fedor Mikhailovich Dostoievski về quỷ dữ. Nhưng đằng sau quỷ dữ là bá tước của bóng tối, như Boris Oleinik đã viết.

Bá tước của bóng tối

Khi cầm trong tay các tác phẩm cuối 80 đầu 90, thì có cảm giác là bạn đã rơi vào một thế giới bất hợp lý – thế giới của sự chà đạp lên lịch sử của đất nước, lên những người đã hy sinh ở chiến trường, lên sự vinh quang và đau khổ của nước Nga. Nhiều người tự hỏi : Ai đã làm cho cường quốc với nghìn năm lịch sử bị tan rã ? Đó là ai, ai thực hiện điều này, có phải là người hay không ? Nhiều không có được câu trả lời hợp lý. Nhà văn Boris Oleinik đã tiếp xúc với Gorbachev và tin vào ông ta, đã viện dẫn tới bài viết và lới giáo lý của các cha nhà thờ :

« Ông ta tới, Cha Efrem Sirin nói – với bộ dạng làm vừa lòng tất cả : một người hữu hảo, lịch thiệp, căm ghét dối trá (như tự nói về mình), tốt bụng, yêu quý cấp dưới, trung thực, dịu dàng với tất cả… áp dụng các biện pháp lấy lòng mọi người, để trong thời gian ngắn nhân dân yêu mến ông ta, không nói một cách giận dữ, không thể hiện bực bội, mà với vẻ ngoài lịch sự lấy lòng thế giới, cho tới khi lên được ngôi ».

(còn tiếp) 

TH: T.Giang – SCDRC

Nguồn tham khảo:V.A. Lisichkin & L.A. Selepin – Chiến tranh thế giới thứ III, cuộc chiến tranh thông tin tâm lý – TC II – 1999.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s