Cái ác đã thắng thế, một điều thật « đen tối » theo logic thông thường. Oleinik cố giải thích các sự kiện xảy ra, theo cách tiếp cận tôn giáo :

« Chúng thừa nhận là có những người, ngoài ý muốn của mình, hay không nhận thức được, đã gây những việc tiêu cực, làm mọi người khó chịu. Nhưng chúng ta cũng biết có những kẻ cố ý gây ra điều ác. Nổi tiếng nhất trong số này là : Cain, Procrustes, Gerostrat, Julian – bỏ đạo…

Gorbachev thuộc loại nào ? Nếu chạm vào loại thứ nhất, thì trường tiêu cực của ông ta chỉ đụng chạm tới số phận những người gần gũi, kể cả đám KGB. Nhưng đây lại là chuyến bay của Rust xuyên qua hệ thống phòng không mà không bị trừng phạt, và cuộc hạ cánh đầy khiêu khích xuống ngay Kremlin, chứ không phải nơi nào khác (        !) : sự giải đáp đơn phương và phá tan quân đội : bí mật bán rẻ cả đất nước ; gây cuộc chiến ở vịnh Persian, may mà không biến thành cuộc đại chiến thế giới thứ ba ; tái lập CNTB ở các nước Đông Âu và biển Baltic ; gây xung đột sắc tộc giữa các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ ; Gây cuộc nội chiến ở Moldavia, Gruzia, Armenia, Azerbaizan, Tadzikistan, và cả nước Nga nữa ; Sự phân rã nhà thờ tăng cao, với hậu quả khó đoán trước ; trao (hay bán) cho tình báo nước ngoài toàn bộ hệ thống phòng thủ và bí mật an ninh ; phản bội vô liêm sỉ đối với các đồng minh cũ, kể cả người anh em Slavơ ; tổ chức cuộc « binh biến » tháng Tám, và kết cục là thay đổi chế độ hiện hữu bằng con đường đảo chính Nhà nước trực tiếp. Hậu quả là thả tự do cho một hình thức TBCN điên cuồng và hung dữ nhất, cùng với việc mafia chiếm quyền trong mọi lĩnh vực, kể cả kinh tế và tinh thần, các phương tiện thông tin đại chúng… Tất cả điều này cộng thêm với nạn thất nghiệp, sự bần cùng hóa dân chúng, với sản xuất giảm mạnh như một SỰ DIỆT CHỦNG, và số vụ tự tử tăng cao ; thanh niên bị suy đồi có định hướng bằng tình dục, khiêu dâm, ma túy ; hợp pháp hóa mãi dâm, cho tới việc xuất khẩu « hàng sống » sang các ổ điếm nước ngoài ; tham ô, tham nhũng công khai lan rộng, lây nhiễm cả các cơ quan Nhà nước bảo vệ pháp luật, – tất cả KHÔNG THỂ XẢY RA MỘT CÁCH TỰ NHIÊN, NGOÀI Ý MUỐN CỦA AI ĐÓ.

Không, một lần nữa – không ! Các sự việc và sự kiện đã chứng minh một cách khách quan rằng : đó là hậu quả trực tiếp của một âm mưu và hành động xấu xa, ác quỷ. Con quỷ đã gây ra một thảm họa Chernobyl toàn cầu này thậm chí còn không lọt hạng những kẻ ác đã kể ở trên, bởi vì vượt ra khỏi giới hạn đã biết cho tới nay ».

Đã xảy ra điều không thể giải thích nổi – sự tan rã, sụp đổ hình thái xã hội, tất cả những gì liên kết con người với nhau. Các thế lực ác quỉ thật sự thống trị, Oleinik viết tiếp :

« Trong cái ác không có Tổ quốc : tất cả thế giới tội ác trần tục là lãnh địa của nó. Nếu ai đó tự an ủi mình bằng hy vọng rằng có thể nó chỉ tập trung toàn bộ năng lực phá hoại vào kẻ thù của mình, thì thật tai họa cho anh ta và cả chúng ta nữa !

Chẳng lẽ cái sự kiện là ngay sau khi Gorbachev tới Trung Quốc thì nổ ra cuộc bắn giết đẫm máu ở quảng trường Thiên An Môn không nói lên gì sao ?

Chẳng phải sau cái hôn của ông ta với lãnh tụ các nước XHCN trước đây, thì tất cả họ đều hoặc bị giết như Ceausescu cùng vợ, hoặc chết hay bị điều tra ?

Chẳng phải vào thời điểm chuyến thăm Mỹ của Gorbachev tại Los Angeles bùng nổ cơn cuồng nộ đen tối, để lại sau đó là một sự tàn phá dã man và nhiều người chết.

Chẳng phải… Chẳng phải pháo đài Foross của Gorbachev được xây dựng với tốc độ chóng mặt, tất nhiên là bí mật với dân chúng, cùng lúc với việc xây quách cho tổ máy số 4 nhà máy điện Chernobyl. Để rồi 5 năm sau tháng Tư 1986, và tháng Tám 1991 đã thể hiện bằng một vụ Chernobyl chính trị – xã hội mới, với « đám bụi » vô cùng nguy hiểm đối với toàn bộ nền văn minh ? Chẳng phải… Chẳng phải… Nhiều chỗ chấm chấm sau từ « chẳng phải » ấy đã được điền đầy. Nhưng không có đảm bảo là đã được điền đầy đủ và vẫn còn tiếp diễn…”.

Theo quan điểm của Oleinik thì Gorbachev trở thành biểu tượng của cái ác trên hành tinh. Quan điểm này có cơ sở là sự đột ngột của thảm họa đổ xuống Liên bang Xô Viết, và không thể giải thích được sự tin cậy của quần chúng đối với Gorbachev trong thời gian dài như vậy.

Trong nhiều cuốn sách có cách tiếp cận mô tả đối với sự kiện. Ví dụ trong các cuốn sách của E.K. Ligachev, N.I. Rưzkov, V.I. Iliukhin. Trong hai cuốn đầu mô tả các mối quan hệ gần gũi, tin cậy với Gorbachev hồi đầu cải tổ, và sự phản bội, không thương sót của ông ta vào lúc cuối. Trong cuốn sách của V.I. Iliukhin có nhiều sự quan sát thú vị, Ilikhuin nói về ba bộ mặt của Gorbachev:

Bề ngoài ông ta luôn để lại một ấn tượng dễ chịu về sự nhẹ nhàng, trí thức, và hòa đồng của mình. Mặc dù qua những người khác tôi biết là trong phòng làm việc của mình ông thường sử dụng những câu gắt gỏng, không có trong từ điển giải nghĩa.

Nhưng về con người, nhất là về một tổng thống, thì cần phải đánh giá không phải qua lời nói, mà qua việc làm.

Gorbachev có ít nhất là ba bộ mặt: Gorbachev của thời đầu cải tổ, Gorbachev thời cực thịnh của nó, và Gorbachev của sự tan rã thực tế Liên bang Xô Viết.

Bộ mặt thứ nhất – thật sự khuấy động đất nước, cả thế giới, với tuyên bố đường lối đổi mới, được hầu như tất cả tiếp nhận một cách tích tực.

Bộ mặt thứ hai – sau khi quần chúng đông đảo đã bắt đầu chuyển động, nó chợt nhận thấy rằng không biết dẫn họ đi đâu, cũng có thể là không muốn hay không biết. Thời gian hành động được thay bằng lời nói trống rỗng, lắc qua lắc lại, dẫm chân tại chỗ, còn nên kinh tế và nhà nước thì tan rã.

Bộ mặt thứ ba – rơi vào tình trạng chán nản, không còn chỗ dựa vào quần chúng, hoàn toàn buông tay lái điều khiển đất nước. Trượt nhanh xuống dốc, tới đoạn kết thúc sự nghiệp, nhưng khi trượt xuống vẫn tiếp tục phá hoại đất nước một thời rất hùng mạnh”.

Quả thật Gorbachev có ba bộ mặt, nhưng không chỉ trong các giai đoạn tương ứng của cải tổ, mà trong tất cả các hành động phá hoại của mình, được thực hiện theo bộ ba: cải tổ – đi sâu – phá hoại. Vẻ “nhẹ nhàng” và “chán nản” như Iliukhin viết chỉ là mặt nạ cần thiết, che đậy thực chất hành động. Trong giai đoạn chuyển từ đi sâu sang phá hoại, ở Gorbachev thể hiện một tính cứng rắng và kiên quyết. Cách tiếp cận thứ ba để hiểu được tình hình – đó là phân tích tâm lý, cố gắng hiểu hành động của Gorbachev từ bên trong. Ở nước ta, phương pháp phân tích tâm lý để tái tạo nhân vật được sử dụng chưa lâu. Trong khi đó, các nghiên cứu của phương Tây theo hướng này có rất nhiều điều lý thú. Eric Fromm, một chuyên gia uy tín trong lĩnh vực liên kết phân tích tâm lý với môn xã hội, đã cho ra một hình ảnh phân tích tâm lý của Hitler khá thuyết phục.

Nói chuyện với các nhà phân tích tâm lý về nhân cách của Gorbachev, đã cho một bức tranh sau. Cũng như Hitler, Gorbachev là một kẻ ăn xác chết đặc trưng. Chúng ta thường gặp những câu như thế này trên báo chí:

Gorbachev khi “đào những nấm mồ cũ”, quên rằng chúng bốc mùi hôi thối, làm những người xung quanh có thể chết ngạt. Dưới sự cầm quyền của ông, toàn bộ Liên bang biến thành công trường khảo cổ. Thật ra chẳng ai buồn nghĩ rằng kho báu nằm ở đâu. Sau đó là vạch ra ranh giới; chia cắt lãnh thổ và người dân có sắc tộc và tín ngưỡng khác nhau, đã từ lâu hòa quyện vào nhau”.

(còn tiếp) 

TH: T.Giang – SCDRC

Nguồn tham khảo:V.A. Lisichkin & L.A. Selepin – Chiến tranh thế giới thứ III, cuộc chiến tranh thông tin tâm lý – TC II – 1999.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s