Các biến số đáng chú ý khác

Biến số phụ thuộc chính đáng chú ý của tôi là điểm trung bình (GPA) tự đánh giá. Mặc dù tài liệu cho thấy giá trị nội bộ có thể gây quan ngại, nhất là đối với nhóm trẻ đạt kết quả thấp hơn, song sự đáng tin cậy có vẻ không phải là vấn đề chính đối với điểm trung bình tự đánh giá (xem Kuncel, Crede & Thomas 2005 về sự xem xét lại). Các số liệu thống kê mô tả trong Bảng 1 cho thấy rằg, trung bình thanh thiếu niên giảm nhẹ điểm trung bình GPA (-0,12) giữa lần 1 và lần 2. Các mô hình khác biệt đầu tiên chỉ giải thích các đồng biến thay đổi dần theo thời gian (dưới nữa). Bởi vậy, kiểm soát duy nhất tôi tính đến là sự giao thanh thiếu niên cho người tư vấn. Tuy nhiên, trong Bảng 1 tôi đưa ra các số liệu thống kê mô tả về độ tuổi, giới tính, chủng tộc, vị thế kinh tế xã hội, nơi ở (thành phố), tính chất đô thị, cấu trúc hộ gia đình, số lượng anh chị em ruột, và nếu là một thanh niên không có khả năng học tập.

Dữ liệu thiếu

Để đối phó với việc thiếu dữ liệu, tôi dùng nhiều sự quy chiếu khác nhau sử dụng lệnh ICE trong chương trình Stata 10 (Royston 2004). Mỗi mô hình quy chiếu bao gồm các biến số đối chứng và độc lập khác được liệt ê trong mỗi bảng hồi quy chính. Tôi loại bỏ những trường hợp cần phải có những biến số bị quy là phụ thuộc từ sự phân tích, vì những trường hợp này có thể làm sai lệch các đánh giá (von Hippel 2007). Tôi quy chiếu các giá trị tương tác sử dụng cách tiếp cận được đưa ra bởi Allison (2002), trong đó tôi, trước hết, tạo ra tất cả các biến số tương tác có liên quan và sau đó quy các giá trị cho bất kỳ biến số bị thiếu nào. Tóm lại, tôi thiết lậo 5 bộ dữ liệu cho từng biến số phụ thuộc để sử dụng có kết hợp vào phân tích. Lệnh ICE hiệu chỉnh những sai sót thông thường do quy mô mẫu nghiên cứu được điều chỉnh gây ra.

Chiến lược phân tích

Một phần tài liệu hiện nay về vốn văn hóa tập trung vào sự phân tích theo chiều ngang đơn thuần, thường không có sự đánh giá về thành tích trước đây hay sự thay thế cho khả năng (e.g. DeGraaf et al. 2000; Dumais 2002; Sullivan 2001). Tuy nhiên, phép phân tích theo chiều ngang không thể chứng minh được ảnh hưởng mang tính nhân quả bởi nguy cơ của những xu hướng thay đổi bị bỏ qua hay tính không đồng nhất không nhìn thấy được (Halaby 2004; Schneider et al, 2007). Các đánh giá về những ảnh hưởng của vốn văn hóa có thể bị sai lệch nếu cả vốn văn hóa lẫn các đánh giá kết quả có tương quan với nhau bởi các biến bị bỏ qua (Jager 2011; Kingston 2001). Cách duy nhất để kiểm soát những xu hướng biến thiên bị bỏ qua này là tính đến biến số phụ thuộc trễ có thể dùng thay cho biến số không nhìn thấy được (Wooldridge 2008).

Mặc dù kiểu mô hình theo chiều dọc này tiến bộ hơn các mô hình theo chiều ngang, song bất kỳ đặc trưng bất biến theo thời gian vô định còn lại nào có thể tương quan với các đo lường vốn văn hóa và các kết quả đều không chắc chắn. Do đó, tôi hướng phân tích của mình vào một loạt các mô hình khác biệt đầu tiên. Mô hình khác biệt đầu tiên là trường hợp hai kỳ của mô hình ảnh hưởng cố định loại bỏ bất kỳ đặc điểm bất biến theo thời gian nào, cả nhìn thấy và không nhìn thấy được, và như vậy chỉ sử dụng sự biến đổi trong chủ thể (Allison 2009). Tôi tìm thấy phương trình khác biệt đầu tiên bằng cách loại bỏ tất cả các biến số vào lần 1 khỏi tất cả các biến số vào lần 2 để được:

Các phương trình 1a và 1b cho thấy rằng, các đặc điểm bất biến theo thời gian, cả nhìn thấy (Zi) và không nhìn thấy được (αi), đều biến mất khỏi phương trình (ký hiệu dựa vào Rabe-Hesketh & Skrondal 2008, và Allison 2009).

Ngoài ra tôi khảo sát cặn kẽ khả năng thói quen (thái độ của học sinh) can thiệp vào bất kỳ ảnh hưởng tiềm tàng nào của vốn văn hóa tới điểm trung bình GPA. Trước tiên, tôi so sánh các mô hình không có các biến số thói quen với các mô hình bao gồm những biến số này. Tôi sử dụng 4 tiêu chuẩn của Baron & Kenny (1986) để xác định có biến số nào là trung gian không: (1) biến độc lập giải thích đáng kể về sự thay đổi trong biến trung gian; (2) biến độc lập giải thích đáng kể về sự thay đổi trong biến phụ thuộc; (3) biến trung gian giải thích đáng kể sự thay đổi trong biến phụ thuộc trong khi kiểm soát đối với biến độc lập; và (4a) việc kiểm soát đối với biến trung gian giúp loại trừ ảnh hưởng (chi phối hoàn toàn) của biến độc lập tới biện phụ thuộc. Hình 1 minh họa các đường hướng dự đoán của tôi về các ảnh hưởng của vốn văn hóa và thói quen tới GPA. Tôi tính toán các ảnh hưởng gián tiếp của vốn văn hóa tới GPA bằng cách nhân ảnh hưởng của vốn văn hóa tới thói quen (βa) với ảnh hưởng của thói quen với GPA (βb). Nếu kết quả của tôi phù hợp với các tiêu chuẩn của Baron & Kenny, tôi kiểm tra ý nghĩa tác động gián tiếp của vốn văn hóa tới điểm trung bình GPA thông qua thói quen bằng cách sử dụng phép kiểm định Sobel (1982) về sự can thiệp. Sử dụng ký hiệu trong Hình 1, bước đầu tiên của phép kiểm định Sobel là tính sai số chuẩn của tác động gián tiếp bằng phương trình sau:

Trong đó β là hệ số từ mỗi đường dẫn trong Hình 1, còn t là kiểm định t (t-Test) của mỗi hệ số liên quan. Sau khi có được sai số chuẩn của tác động gián tiếp, bước tiếp theo của phép kiểm định Sobel là tính điểm Z (Z-score) bằng cách sử dụng phương trình sau:

Với mỗi Z-score, tôi có thể đánh giá ý nghĩa của từng tác động gián tiếp. Đồng thời, thông tin này sẽ giúp hiểu sâu hơn về các mối liên kết giữa vốn văn hóa và thói quen so với nghiên cứu định lượng trước đây về vấn đề này.

Trong phần tiếp theo, tôi sẽ khảo sát các tác động của vốn văn hóa tới cả điểm trung bình GPA và thói quen. Trước hết, để khảo sát liệu vốn văn hóa có tác động trực tiếp tới điểm trung bình GPA không, tôi phân tích các mô hình khác biệt đầu tiên, vừa có vừa không có các biến số thói quen. Các kết quả này giúp tôi giải quyết 2 câu hỏi nghiên cứu ban đầu của tôi là: (1) không có các đo lường thói quen, vốn văn hóa có tác động tới giới thanh thiếu niên có hoàn cảnh khó khăn không? và (2) các sự triển khai hóa khác nhau của vốn văn hóa có thay đổi theo những tác động này không? Sau đó, tôi phân tích tác động của vốn văn hóa tới thói quen của học sinh, được triển khai ra như là các quan điểm về khả năng học tập và giá trị học đường (điểm HSC và SV là kết quả), để khảo sát các tác động kết hợp của vốn văn hóa và thói quen. Những kết quả này giúp tôi giải quyết câu hỏi cuối cùng của tôi là: (3) Thói quen có can thiệp vào các ảnh hưởng của vốn văn hóa tới thành tích giáo dục không?

(còn tiếp) 

Người dịch: Thái Hà

Nguồn: S. Micheal Gaddis – The influence of Habitus in the Relationship between Cultural Capital and Academic Achievement – Social Science Research, 2013, 42(1): 1 – 13.

TN 2014 – 32, 33, 34 & 35.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s