Hậu Hắc tùng thoại – Phần XX


Có hình thế cục diện của Xuân Thu Chiến Quốc, chính sách của Quản Trọng Tô Tần lần lượt sinh ra gặp thời, có hình thế cục diện ngày nay, chính sách của Wilson cũng là sinh ra đúng dịp, chủ trương liên minh quốc tế của Wilson đại loại cũng giống với chính sách của Quản và Tô, chủ trương của ông tuy đúng, nhưng rốt cuộc không thể thành công, cũng giống như Tô Tần vậy. Tuy nhiên chúng ta hãy suy luận từ góc độ nguyên lý khoa học, nếu muốn toàn thế giới hòa bình vĩnh cửu, thì nhất định phải đi theo con đường của Quản Trọng và Tô Tần, nhất định phải đi theo con đường của Wilson. Liên minh quốc tế hiện nay đã lâu đời không còn thích hợp sử dụng nữa, nên tiêu hủy chúng đi, nước tôi đã phát động thành lập một tổ chức “liên minh các dân tộc nhỏ yếu” riêng.

Wilson đề ra khẩu hiệu “dân tộc tự quyết”, nhận được sự hoan nghênh của các dân tộc nhỏ yếu. Chúng tôi tổ chức liên minh các nước nhỏ yếu, nằm ngoài “dân tộc tự quyết”, lại thêm khẩu hiệu “hỗ trợ các dân tộc nhỏ yếu”, đối nội tự quyết, đối ngoại hỗ trợ, đương nhiên càng được hoan nghênh. Hơn nữa, Wilson chẳng qua chỉ hô khẩu hiệu, còn chúng tôi tổ chức liên minh các dân tộc nhỏ yếu là có cơ quan đặc biệt dẫn dắt, càng dễ dàng thành công.

Chủ trương “dân tộc tự quyết” của Wilson, sở dĩ thất bại là vì bản thân nó có mâu thuẫn. Họ là những dân tộc bị áp bức, Wilson là đại biểu nước Mỹ, mà nước Mỹ là một trong các cường quốc, là đứng trên lập trường của kẻ áp bức. Cá nhân Wilson tuy có chủ trương này, ông ấy làm sao không giống lập trường của nước Mỹ chứ? Nước tôi và các dân tộc nhỏ yếu cùng đứng trên một lập trường, nên đề xướng dân tộc tự quyết và thành lập liên minh các dân tộc nhỏ yếu, cùng nhau tương trợ nên đã quyết định thành công vậy.

Còn về việc sở dĩ Wilson thất bại trong hội nghị hòa bình là do ông ấy xuất thân không thoát khỏi bản sắc thư sinh, chưa từng nghiên cứu Hậu Hắc Học. Thời gian đầu Mỹ tham chiến, đề ra 14 nguyên tắc, chủ trương dân tộc tự quyết. Hội nghị hòa bình Paris sơ khai, các dân tộc nhỏ yếu trên toàn thế giới đều xem Wilson như vị cứu thế, cho rằng những đau khổ của họ có thể giải trừ ở hội nghị hòa bình. Chẳng ngờ Georges – Louis của Anh, Kley Monthir của Pháp là người nghiên cứu rất kỹ Hậu Hắc Học. Kley Monthir có biệt danh là “sâu mẹ lớn” cực kỳ hung hãn, mới nghe Wilson danh tiếng lẫy lừng nhưng sau khi gặp mặt, mới biết là tài hèn sức mọn, luôn luôn nhạo báng, thậm chí nói rằng: “Thượng đế chỉ có 10 điều răn, ông đề ra 14 nguyên tắc, còn nhiều hơn thượng đế 4 điều, chỉ đành đem đi thi hành ở thiên quốc”. Wilson đành phải nhẫn nhịn. Về sau, đại biểu toàn quyền Italy hạ cờ về nước, đại biểu toàn quyền Nhật Bản cũng phải hạ cờ lui về nước, làm cho Wilson vô cùng sợ hãi, cúi đầu nghe theo, tiếp nhận yêu cầu của chúng, còn bốn chữ “dân tộc tự quyết” cũng dần vỡ tan.

Ví như tôi là Wilson, tôi sẽ giả điên giả dại, mặc kệ sự nhạo báng của chúng, ngồi trên ghế hội nghị hòa bình, không nói lời nào, đợi đến khi Italy hạ cờ về nước, Nhật Bản hạ cờ về nước, chúng đã cút ra khỏi bờ cõi, mới bất ngờ đứng dậy, vỗ bàn nói rằng: “Các người muốn làm như thế sao? Ban đầu tôi đề ra 14 nguyên tắc, chủ trương dân tộc tự quyết, các người đã đồng ý rồi, nước Mỹ tôi mới tham chiến, nhưng hôm nay các người làm như vậy, làm tôi thất tín với dân chúng nước Mỹ, thất tín với các dân tộc nhỏ yếu trên toàn thế giới, hôm nay đành phải thống lĩnh toàn bộ các dân tộc nhỏ yếu trên toàn thế giới quyết đấu một trận sống chết với bốn nước Anh, Pháp, Italy, Nhật các người, mới có thể thấy nên thông cảm cho hậu thế thiên hạ. Ông nói 14 nguyên tắc của tôi nên thi hành ở thiên quốc, ông xem chỉ trong một tuần, tôi sẽ nhuộm đỏ máu tươi trên khắp địa cầu này, trong máu tươi này sẽ xuất hiện một thiên quốc và cùng xem với ông!” Nói xong, rút khỏi hội nghị hòa bình, vận dụng cách hàn nồi của tôi, đập vỡ đít nồi rồi nói, trong 30 phút, thông báo cho toàn thế giới, kêu gọi các dân tộc nhỏ yếu nhất tề đứng lên phản kích lại bọn cường quốc, do nước Mỹ chỉ huy chiến đấu. Cứ như vậy, xin hỏi Anh, Pháp dám khai chiến không? Ngày nay sự thật đều hiện diện, chúng ta có thể nghiên cứu một chút, sức chiến đấu của nước Đức hoàn toàn không bị tổn thất, điều đau đớn nhất chính là thức ăn đã bị bọn cường quốc phong tỏa. Đành phải chịu nhận tiếp tế lương thực của chúng, chỉ cần một nước Đức là đủ để đối phó với Anh, Pháp. Thời gian đầu của đại chiến, Anh, Pháp cho thuộc địa rất nhiều quyền lợi, các dân tộc nhỏ yếu vứt bỏ thù hằn ngày trước, cùng nhau tương trợ. Gandhi của Ấn Độ cũng kêu gọi đồng đảng của mình giúp đỡ cho nước Anh, mong muốn sau khi chiến thắng, có thể ngẩng đầu lên, nào ngờ trong hội nghị hòa bình, bọn cường quốc nuốt lời, các dân tộc nhỏ yếu đang ngậm máu phun người. Có chủ trương của Wilson, còn không lập tức quay giáo sao? Hơn nữa, nước Mỹ là quân tăng cường, quốc gia lại giàu có, Anh, Pháp đã sức tàn lực kiệt, nếu tiến hành khai chiến, có thể khẳng định rằng: Trong vòng một tuần, chắc chắn sẽ đánh cho bọn Anh, Pháp tan tác tả tơi. Trận hỏa chiến này, xin hỏi Anh, Pháp có dám đánh không? Nếu muốn nước Mỹ tôi không đánh, trừ phi hãy thi hành từng điều trong 14 nguyên tắc của tôi, đồng thời cần phải cho thêm một chút lợi ích, đặc biệt phải thêm vào hai điều. Tại sao lại như vậy? Vì nước Anh, Pháp các người, vốn không tín nghĩa, điều kiện rõ ràng đã được đồng ý cũng nuốt lời hứa, cho nên, ngoài 14 điều trên, nhất định phải thêm hai điều để bảo đảm hơn. Nếu Wilson quả nhiên làm như vậy, lẽ nào chủ trương dân tộc tự quyết không thể thực hiện sao? Tiếc rằng, Wilson vừa nhìn thấy sứ thần Italy và Nhật Bản hạ cờ rút quân về nước thì chân tay luống cuống, dùng “cách cưa mũi tên” cho xong chuyện, lại làm mất đi cơ hội ngàn năm có một này, tiếc thay! Tiếc thay! Không lâu sau, đầu mũi tên ở bên trong lần lượt phát huy tác dụng, bốn tỉnh đông bắc nước tôi, vô cớ mất đi, Ethiopia vô cớ bị Italy tàn phá. Cuộc đại chiến thế giới lần thứ hai sắp bùng nổ. Tất cả những điều này, đều do Wilson trong hội nghị hòa bình thiếu đi một cái vỗ bàn. Vì vậy, Hậu Hắc Học không thể không nói!

Cách làm trên, với học thức của Wilson lẽ nào ông ta không nhìn thấy? Nói Wilson là con mọt sác, không hiểu Hậu Hắc Học, những người cùng đi với ông ta đến hội nghị hòa bình có biết bao nhân tài chuyên môn, biết bao nhà ngoại giao, ai ai cũng là người tới lui chốn Hậu Hắc, lẽ nào kỹ thuật Hậu  Hắc thô thiển nông cạn này cũng không hiểu được, còn chờ Lý điên này nói sao? Bọn họ hiểu  thì có hiểu, nhưng không muốn làm như vậy, nguyên nhân chính là các dân tộc nhỏ yếu là những kẻ bị áp bức, nước Mỹ là một trong những kẻ áp bức.

Wilson đề ra bốn chữ “dân tộc tự quyết” đã mâu thuẫn với lập trường của nước ông ta. Nhật Bản là nước nghiên cứu rất kỹ Hậu Hắc Học, nhìn thấy  được Wilson có nhược điểm này, liền đề ra “nhân loại bình đẳng”, đánh thắng vào nhược điểm của ông ta. Nhưng Wilson là người thông minh thiên bẩm, ông ta chưa hề đọc qua bản dịch của Hậu Hắc Học, lại hiểu được triết lý của Hậu Hắc Học, ông ta biết rõ chủ trương dân tộc tự quyết thì các cường quốc sẽ không đồng ý, lại khua chiêng đánh  trống ầm ĩ, đến nỗi làm chấn động cả thế gian, đó chính là “cách hàn nồi” trong “hai cách làm việc khéo léo” của bỉ nhân, gõ vào vết nứt của nồi cho nứt dài ra thêm, nhân đó mà tự đề cao mình,chờ đến khi đại biểu toàn quyền của Italy và Nhật Bản hạ cờ rút lui về nước, ông ta liền qua loa cho xong chuyện. Wilson có thể nói với thế giới rằng: “Chủ trương dân tộc tự quyết, sở dĩ không thể quán triệt được, không phải do tôi không tận sức, mà tiếc hoàn cảnh không cho phép! Tiếc rằng Anh, Pháp, Italy, Nhật đều không đồng ý”. Không khác gì bác sĩ ngoại khoa nói với mọi người: “Tôi chỉ cưa thân mũi tên chứ không lấy đầu mũi tên ra, không phải bác sĩ ngoại khoa không tận lực, mà tiếc rằng bác sĩ nội khoa khoanh tay đứng nhìn”. Ôi, Wilson quả thật là thánh nhân của giới Hậu Hắc ư?

Bát cổ tiên sinh của Trung Quốc có nói: “Đông Hải có thánh nhân. Tây Hải có thánh nhân, nội tâm cảu ông ta giống điều này, đạo lý của ông ta cũng giống như vậy”. Tôi phát minh cách hàn nồi cưa mũi tên, đây chính là thánh nhân phương Đông tiên tri tiên giác vậy. Wilson thực hành cách hàn nồi, cưa mũi tên, không miễn cưỡng xử sự hợp lý với người khác, không cần để tâm suy nghĩ tìm tòi ngôn ngữ hành động thỏa đáng, tuy muốn không gọi là Tây phương thánh nhân cũng không thể được.

Tôi rất hoài nghi ngày ấy: Wilson xuất thân từ sách của Lão giáo, là một con mọt sách, sao có thể hiểu được cách hàn nồi và cưa mũi tên? Về sau, tôi khảo sát rất nhiều, mới biết rằng đứng phía sau ông ấy có một vị quân sư, ông ta là một nhà âm mưu nổi tiếng, là trí óc của Wilson. Wilson làm tổng thống, ông ta ra sức nhiều nhất. Đa số các thành viên nội các đều do ông ta tiến cử. Các vấn đề như nước Mỹ tuyệt giao tham chiến, vấn đề Sơn Đông đều là chủ trương của ông ấy. Ông ta chuyên đứng sau điều khiển, Wilson chẳng qua chỉ là bù nhìn mà thôi. Wilson nghe theo và tin tưởng lời nói của ông ta, giống như Lưu Bang nghe và tin Trương Tử Phòng. Nếu chúng ta thừa nhận Lưu Bang là Hậu Hắc thánh nhân, thì có gọi Wilson là Hậu Hắc thánh nhân, cũng không quá khen.

(còn tiếp)

TH: T.Giang – CSCI

Nguồn tham khảo: Lý Tôn Ngô – Hậu Hắc Học – NXB ĐN 2010.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s