Bác lại sự bôi xấu Mao Trạch Đông trong cuốn Chu Ân Lai cuối đời – Phần I


Li Jie

Năm 2003, Nhà xuất bản Tấm gương (Mirror Books) ở New York Mỹ đã xuất bản cuốn Chu Ân Lai cuối đời của Cao Văn Khiêm (Gao Wenqian), một người Trung Quốc cư trú tại Mỹ. Trên cơ sở số lượng lớn tài liệu hồ sơ mà phía Trung Quốc chưa chính thức công bố, cuốn sách đã trình bày lại kỹ càng quan hệ giữa Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai trước và sau cách mạng văn hóa, trong đó đề cập đến nhiều nhà lãnh đạo Trung Quốc như Lâm Bưu (Lin Piao), Đặng Tiểu Bình (Deng Xiaoping), Giang Thanh (Jiang Qing)… Nội dung mà cuốn sách này làm rõ trái ngược hẳn với hệ tư tưởng mà phía quan phương Trung Quốc chú tâm tạo dựng nên. Theo các phương tiện truyền thông nước ngoài, đây được coi là tác phẩm “phi Mao hóa” tiêu biểu mà tuy phía quan phương Trung Quốc ra sức ngăn chặn nhưng nó vẫn được lưu truyền rộng rãi, thậm chí trở thành món quà quý để tặng các nhân vật trong quan trường, được gọi là “cuốn sách của cán bộ cấp bộ”.

Năm 2004 Tư Mã Công (Zima Gong) công bố tài liệu viết trên tạp chí Kính góc rộng (Guangjiao jing), phê phán Chu Ân Lai cuối đời. Gần đây, ngày 14 tháng 10 năm 2013, phó chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Trung Quốc Lý Tiệp (Li Jie) lại công bố trên báo Khoa học xã hội Trung Quốc bài viết “Bác lại sự bôi xấu Mao Trạch Đông trong cuốn Chu Ân Lai cuối đời”. Các website lớn và các cơ quan truyền thông Trung Quốc đều đăng lại bài viết, các phương tiện truyền thông bằng Trung văn quan trọng ở hải ngoại đều đưa tin về việc này; tìm kiếm qua Google tiêu đề bài viết này, có trên 50 nghìn kết quả.

Từ bên kia đại dương, Cao Văn Khiêm đã viết bài đăng trên tạp chí ra hai tuần một kỳ Quyền con người ởTrung Quốc (Zhongguo renquan shuangzhukan) phản bác lại bài viết của Lý Tiệp.

Cao Văn Khiêm cho rằng bối cảnh của việc nhắc lại chuyện cũ này là Tập Cận Bình (Ji Jinping) muốn lấy việc giương ngọn cờ Mao Trạch Đông (Mao Zedong) để nắm lại quyền diễn ngôn tư tưởng hệ, cũng là dọn sạch sân cho việc kỷ niệm 120 năm ngày sinh Mao vào năm nay.

Hơn 20 năm trước Cao Văn Khiêm và Lý Tiệp cùng là đồng nghiệp tại Trung tâm Nghiên cứu Văn kiện Đảng thuộc Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, ngày 18 tháng 5 năm 1989, trong đội ngũ diễu hành của hàng triệu người thuộc các giới ở Bắc Kinh ủng hộ sinh viên tuyệt thực tại Thiên An Môn, Cao Văn Khiêm là một trong đội ngũ đi đầu diễu hành của Trung tâm Văn kiện, còn Lý Tiệp là người tham gia. Sau cuộc trấn áp ngày 4 tháng 6, họ đều bị đơn vị tra xét thanh lọc, Lý qua được cửa ải kiểm tra, được lãnh đạo tín nhiệm lại, Cao thì cảm thấy “duyện phận với Đảng Cộng sản đã hết”, chuồn ra hải ngoại, hai người phân biệt đi theo hai con đường hoàn toàn khác nhau, một bên là phò Mao, một bên là bài Mao.

Dưới đây là bài viết của Lý Tiệp và của Cao Văn Khiêm.

BÁC LẠI SỰ BÔI XẤU MAO TRẠCH ĐÔNG TRONG CUỐN CHU ÂN LAI CUỐI ĐỜI

Lý Tiệp

Mấy năm gần đây có người nhân danh “suy xét lại” để tùy tiện bóp méo “cách mạng văn hóa”, thực sự không nên. Cuốn Chu Ân Lai cuối đời của ông Cao Văn Khiêm (Gao Wenqian) nhiều chỗ phớt lờ thực tế lịch sử, thay thế miêu tả khách quan bằng tưởng tượng cá nhân, thay thế phân tích lý tính bằng trích dẫn cắt xén, thay thế kết luận công tâm bằng cách nhìn thành kiếm cảm tính. Việc “suy xét lại” như vậy rốt cuộc có giá trị và ý nghĩa gì? Ở đây chúng tôi chỉ xin phân tích một số vấn đề liên quan đến Mao Trạch Đông trong cuốn sách này, tin rằng qua đó bạn đọc có thể thấy rõ vấn đề, làm rõ đúng sai.

Cuốn sách này bắt đầu bằng một “câu chuyện” nhỏ về việc Mao Trạch Đông đốt pháo. Chuyện xảy ra vào đêm trừ tịch 3 tuần sau khi Chu Ân Lai tạ thế, Mao Trạch Đông cho người đốt một trận pháo tại chỗ ở Trung Nam Hải. Đốt pháo đêm trừ tịch là phong tục của người Trung Quốc, việc làm này của Mao Trạch Đông làm sao lại có “ngụ ý” được? Nhưng tác giả lại cho rằng đây là sự “bất kính lớn” của Mao đối với Chu Ân Lai vừa qua đời. Nhưng thực tế là, là người chứng kiến tại chỗ lúc bấy giờ, Trương Ngọc Phượng (Zhang Yufeng) trong “Vài mẩu chuyện về Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai cuối đời” đã nhớ lại như sau: Đêm trừ tịch năm 1975, thân thể cực kỳ suy yếu, Mao Trạch Đông nghe thấy “tiếng pháo phía xa xa khiến Người nghĩ đến cảnh tượng đốt pháo năm trước. Người nói với tôi bằng giọng khàn khàn: “Đốt ít pháo đi. Những người trẻ tuổi các bạn cũng phải ăn tết chứ”. Thế là tôi báo cho mấy nhân viên khác đang trực ban. Họ sửa soạn mấy bánh pháo và đốt một lúc ngoài phòng. Mao Chủ tịch lúc này nghe thấy tiếng pháo, trên nét mặt gầy yếu, mềm nhão của Người lộ một nét cười. Trong lòng chúng tôi đều hiểu, nét cười này của Chủ tịch là đang an ủi chúng tôi, những nhân viên công tác tháp tùng Người”. Đọc đến chỗ này tôi vỡ nhẽ, “sự kiện đốt pháo” chẳng qua là như vậy, không hề liên quan gì đến việc Chu Ân Lai qua đời.

Tác giả tóm lấy việc đốt pháo để viết văn, đó tuy chỉ là một cách “mở đầu” giàu tính văn học nhưng nó đã đặt ý chính cho cả cuốn sách, tức là những năm tháng cuối đời của Chu Ân Lai mây mù lớp lớp, đầy bí ẩn. Để bồi lấp vào cái khuôn khổ tự sự đặt trước này, giống như một vị quan tòa lịch sử bất chấp luật pháp vì tư lợi, tác giả dùng mọi thủ đoạn làm cho “hồ sơ” có vẻ càng đáng tin cậy. Thủ pháp của Chu Ân Lai cuối đời trong việc treo đầu dê bán thịt chó, lập lờ đánh lận con đen vô cùng điêu luyện. Thí dụ, trong sách nói rằng Mao Trạch Đông phát động “cách mạng văn hóa” là “xuất phát từ sự thúc đẩy của nỗi sợ hãi sâu trong lòng, chỉ sợ mình rơi vào kết cục bị người ta quất vào thây sau khi chết giống như Stalin, từ đó có hành vi tiên phát chế nhân đối với Lưu Thiếu Kỳ, một “Khrushov của Trung Quốc””. Tác giả tùy tiện tưởng tượng cuộc “cách mạng văn hóa” do Mao Trạch Đông phát động là một thứ quyền mưu. Ông còn nói: “Trước cái chết của Stalin, Mao Trạch Đông vừa mừng vừa lo”. “Vừa mừng vừa lo” đích xác từ miệng Mao Trạch Đông nói ra, nhưng ý nghĩa đích thực của nó cũng không phải như trong sách nói Nói theo lời của chính Mao Trạch Đông, mừng là mừng đã gỡ bỏ được cái ô thần thánh hóa Stalin, xóa bỏ mê tín, giải phóng tư tưởng, khiến mọi người dám nói lời thực, dám nghĩ vấn đề; lo là cái kiểu phủ định toàn diện đối với Stalin, một gậy đập chết, từ đó sẽ sớm đem lại một loạt hậu quả nghiêm trọng. Do vậy Mao Trạch Đông cũng lo ngại Trung Quốc xuất hiện Khrushov, và dần dần coi Lưu Thiếu Kỳ – một người nhiều lần không nhất trí với mình về đường hướng công tác – là Khrushov của Trung Quốc, đây là lối tư duy của một thời đại cụ thể, có thể hiểu được. Nhưng cuốn Chu Ân Lai cuối đời lại đánh lộn giới hạn thời gian, khái quát cái đơn lẻ thành cái toàn bộ để gây hiểu lầm cho nhữg bạn đọc không am hiểu giai đoạn lịch sử này.

Để chứng minh cho cái gọi là “lão luyện trong quyền mưu” của Mao Trạch Đông. Chu Ân Lai cuối đời bám riết lấy “sự kiện Ngũ Hào” để làm nên chuyện. “Sự kiện Ngũ Hào” xẩy ra năm 1967 mà cuốn sách nói tới thực ra vốn rất rõ ràng, là sự việc do Giang Thanh và một số người cố ý tạo ra nhằm vu khống Chu Ân Lai là “kẻ phản bội”. Đối mặt với “sự kiện Ngũ Hào”, Chu Ân Lai ra sức làm rõ chân tướng vụ việc và trình lên Mao Trạch Đông. Sau khi Mao Trạch Đông nghiêm khắc ngăn chặn, nhóm Giang Thanh tạm thời thôi. Trong vụ việc này, mỗi lần họ Chu vượt qua được cửa ải gian nan nguy hiểm đều có quan hệ rất lớn với sự ủng hộ, tín nhiệm trước sau như một của Mao Trạch Đông đối với ông. Phát động “cách mạng văn hóa”, thúc đẩy “cách mạng văn hóa”, duy trì “cách mạng văn hóa”, Mao Trạch Đông không thể rời nhóm Giang Thanh, càng không thể rời Chu Ân Lai Đây là sự thực lịch sử lúc bấy giờ.

(còn tiếp)

Người dịch: Viễn Phố Nguồn:

TN 2014 – 64 & 65

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s