Vị Tổng tư lệnh tối cao của tổ quốc – Phần cuối


Năm 1944 Tổng tư lệnh tối cao V.I. Stalin đề xuất một quan điểm mới về việc tiến hành cuộc chiến tranh chống quân đội phát xít Đức trên một địa bàn rộng lớn – từ Barensev đến Hắc Hải – đó là giáng một loạt gồm 10 đòn đột kích chiến lược liên tục làm cho đối phương mất khả năng cơ động và kháng cự. Mười đòn đột kích này của Hồng quân đã vĩnh viễn đi vào lịch sử như mười đòn chí tử của Stalin giáng xuống kẻ thù.

Nhận xét về phạm vi hoạt động rộng lớn và đa dạng của Tổng tư lệnh tối cao V.I. Stalin, nguyên soái G.K. Zhukov viết:

“Trong việc lãnh đạo cuộc đấu tranh vũ trang nói chung, V.I Stain được sự hỗ trợ của trí thông minh bẩm sinh của ông, trực giác phong phú, kinh nghiệm của việc chỉ đạo chính trị, năng khiếu chiến lược. Chiến lược gần gũi với lĩnh vực chính trị quen thuộc của ông, và những vấn đề chiến lược càng có mối liên hệ trực tiếp với những vấn đề chính trị thì ông càng cảm thấy tự tin ở chúng. Trí thông minh và tài năng của ông cho phép ông trong quá trình diễn biến của chiến cuộc nẵm vững nghệ thuật tác chiến đến mức khi triệu tập các tư lệnh phương diện quân đến chỗ mình và trong khi đàm đạo với họ về những vấn đề có liên quan đến việc mở các chiến dịch, ông bộc lộ mình như một người nắm vững công việc ấy không thua kém gì mà đôi khi còn thành thạo hơn những cán bộ cấp dưới của ông. Hơn nữa, trong một số trường hợp, ông đã tìm ra và gợi ý những cách giải quyết rất hay, rất linh hoạt.

…Uy tín của ông hết sức lớn và bởi vậy, việc bổ nhiệm Stalin làm Tổng tư lệnh tối cao được nhân dân và quân đội rất đồng tình… Rõ ràng ông là vị Tổng tư lệnh tối cao rất xứng đáng” (G.K. Zhukov. Nhớ lại và suy nghĩ, M.1990, T2, tr.109).

Đô đốc hải quân N.G. Kuznesov nhấn mạnh rằng tất cả các nguyên soái và tướng lĩnh đều tán đồng với cách đánh giá như vậy về Stalin. Vốn là những nhà hoạt động quân sự lỗi lạc, họ thừa nhận uy tín của Stalin không chỉ vì ông là người đứng đầu chính phủ Liên Xô, là nhà lãnh đạo của đảng Bolshevic và trong thời chiến còn là Chủ tịch Hội đồng quốc phòng nhà nước, Chủ nhiệm Tổng hành dinh Bộ Tổng tư lệnh tối cao và Tổng tư lệnh tối cao, đứng đầu Bộ dân ủy quốc phòng, mà trước hết và chủ yếu là vì họ đã nhìn thấy và đánh giá cao ở ông ý chí sắt thép và bản lĩnh kiên định, trí lực cao siêu và sự hiểu biết sâu sắc về nghệ thuật quân sự và việc ông biết coi trọng tài cầm quân của họ, kinh nghiệm chiến đấu và vẻ đặc thù về nhân cách của mỗi người.

Tổng tư lệnh tối cao các lực lượng vũ trang Liên Xô được Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang Hoa Kỳ F. Roosevelt đánh giá cao. Đáng chú ý về phương diện này là bức thư chúc mừng tháng 2 năm 1943 của F. Roosevelt nhân dịp kết thúc trận đánh Stalingrad “Kính gửi ngày I.V. Stain, Tổng tư lệnh tối cao các lực lượng vũ trang Liên bang Cộng hào xã hội chủ nghĩa Xô Viết”. Trong lời chúc mừng cá nhân có đoạn viết: “Với tư cách là Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, tôi xin chúc mừng Ngài với chiến thắng oanh liệt mà quân đội Ngài ở Stalingrad đã giành được dưới quyền chỉ huy tối cao của Ngài. Một trăm sáu mươi hai ngày đêm của cuộc chiến đấu mang tính chất sử thi để giành thành phố, cuộc chiến đấu vĩnh viễn vinh danh tên tuổi Ngài cũng như kết quả mang tính chất quyết định mà tất cả những người Mỹ ăn mừng hôm nay, sẽ là một trong những chương tuyệt vời nhất trong cuộc chiến tranh này của các dân tộc đã liên kết lại chống chủ nghĩa quốc xã và những kẻ mô phỏng nó. Các sĩ quan chỉ huy và các chiến sĩ của quân đội Ngài ở ngoài mặt trận, những người nam và phụ nữ hỗ trợ họ bằng cách lao động quên mình trong các nhà máy và trên đồng ruộng, đã chung lưng đấu cật không chỉ để làm rạng rỡ các chiến binh của đất nước mình mà còn để bằng tấm gương của mình khơi gợi ở tất cả các dân tộc đã liên kết lại lòng quyết tâm mới mẻ đem hết toàn bộ nghị lực để dẫn tới thất bại hoàn toàn và sự đầu hàng vô điều kiện của kẻ thù chung” (Trao đổi thư từ giữa Chủ tịch Hội đồng bộ trưởng Liên Xô với Tổng thống Hoa Kỳ và Thủ tướng Anh trong thời gian chiến tranh vệ quốc 1941 – 1945. M. 1957, TII, tr.52-53).

Thủ tướng Anh W. Churchill nhận xét rằng I.V. Stalin đã “nắm vững vấn đề” chiến dịch “Ngọn đuốc” của các đồng minh: “Chỉ có một số rất ít người hiện đang còn sống là có thể trong dăm phút hiểu được những điều mà chúng ta đã kiên trì vắt óc ra mầy mò trong vòng nhiều tháng trời. Ông ta đã đánh giá được tất cả những điều đó một cách nhanh như chớp” (W.Churchill. Cuộc thế chiến thứ hai. M.1995, TIV, tr.477-478). Trong thời gian Hội nghị Tehran giữa những người đứng đầu các chính phủ Liên Xô, Anh và Mỹ năm 1943, W. Churchill đã nói rằng nguyên soái Stalin “xứng đáng với danh hiệu Stalin vĩ đại”.

Ngày đến Hitler, tuy rất căm ghét chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa Marx, đã phát biểu khi ngồi giữa những người thân cận: “Và đối với Stalin tất nhiên phải có một sự kính trọng cần thiết. Trong dòng giống của mình, ông ta quả là một kiểu thiên tài…”. Lại nữa, “Xét theo phẩm chất chính trị và quân sự thì Stalin đã vượt lên trên cả Churchill lẫn Roosevelt. Đây là một chính trị gia duy nhất mang tầm cỡ thế giới, xứng đáng được kính trọng. Nhiệm vụ của chúng ta là nghiền nát dân tộc Nga để những kẻ có tầm cỡ như Stalin sẽ không xuất hiện được nữa”. (Những cuộc trò chuyện của Hitler trong bữa ăn. Smolensk, 1991, tr.450-451).

Trong khi đánh giá hoạt động của I.V. Stalin trên cương vị Tổng tư lệnh tối cao các lực lượng vũ trang Liên Xô, trước hết cần phải thấy rằng ông không chỉ biết rõ lịch sử các cuộc chiến tranh và những công trình của các nhà lý luận quân sự nổi tiếng thế giới mà chủ yếu còn nắm vững quan điểm khoa học sâu sắc về bản chất chiến tranh nói chúng và chiến tranh trong thời đại của chủ nghĩa đế quốc nói riêng. Sự am hiểu những quy luật của chiến tranh, chủ yếu là cuộc Thế chiến thứ nhất và Thế chiến thứ hai trong thế kỷ XX và những quy luật của sự phát triển kinh tế – xã hội trong thời kỳ quá độ từ chủ nghĩa tư bản sang chủ nghĩa xã hội đã cho phép ông nhận thức rõ chính sách của giai cấp cầm quyền ở đối thủ phát xít, hành động của các tướng lĩnh của chúng, những chiêu trò của các tư tưởng gia của chúng… Quan điểm khoa học về những điều kiện để chiến thắng một kẻ thù xảo quyệt, tàn bạo chưa từng thấy trong lịch sử trước đây là phát xít Đức và bè lũ tay sai đã tạo cơ hội cho Stalin hoạch định và áp dụng trên thực tế tất cả những biện pháp để giành chiến thắng trong cuộc chiến tranh giải phóng 1941 – 1945 và tái kiến thiết Tổ quốc thời hậu chiến.

Người dịch: Lê Sơn

Nguồn: TN 2014 – 66

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s