Ấn Độ lại tìm thấy thời cơ để kiềm chế Trung Quốc – Phần II


(-) Ngoài cuộc chiến thông tin, từ khi Thủ tướng Narendra Modi lên nắm quyền, với chính sách ngoại giao ưu tiên láng giềng, Ấn Độ thường xuyên “chìa cành ô liu” kinh tế sang các nước láng giềng. Gần đây, được sự hậu thuẫn của Mỹ, tư thế lôi kéo các nước tầm trung và nhỏ ở Nam Á, cũng như tăng cường cạnh tranh với Trung Quốc của Ấn Độ cũng trở nên rõ ràng hơn. Trong chuyến thăm tới Nepal gần đây, Modi cũng đã nhấn mạnh việc tăng cường trao đổi kết nối giữa hai nước. Động thái này khiến các nước bên ngoài cảm thấy Ấn Độ đang muốn chống lại ý tưởng “ngũ thông” (chính sách thông thoáng, đường sá liên thông, thương mại thông suốt, tiền tệ lưu thông và lòng dân thông hiểu – ND) trong Sáng kiến “Vành đai và Con đường” của Trung Quốc. Ông nhìn nhận như thế nào về vấn đề này?

(+) Xét từ lập trường của Trung Quốc, Trung Quốc hoan nghênh tất cả các nước thúc đẩy kết nối trong khu vực. Đặc biệt là trong kết nối về cơ sở hạ tầng, điều này rất quan trọng đối với các nước đang phát triển ở Nam Á, vì một trong những lý do khiến nền kinh tế của những nước này lạc hậu là do thiếu cơ sở hạ tầng và thiếu sự kết nối.

Một quốc gia hoàn toàn nằm trong lục địa như Nepal rất cần có sự đầu tư vào các cơ sở hạ tầng như đường bộ, đường sắt và lưới điện. Phần lớn nguyên liệu dùng cho sản xuất và sinh hoạt của Nepal đều phải nhập khẩu và Ấn Độ là một trong những nguồn nhập khẩu chính của nước này. Sự phụ thuộc kinh tế của Nepal vào Ấn Độ đã lên tới hơn 65%, khoảng 98% hàng hóa xuất nhập khẩu của Nepal với các nước thứ ba đều phải đi qua Ấn Độ. Đến một số mặt hàng thiết yếu như nhiên liệu, Nepal cũng gần như phụ thuộc hoàn toàn vào sự cung ứng của Ấn Độ. Tuy nhiên, Ấn Độ luôn coi sự phụ thuộc về kinh tế này là biện pháp để kiểm soát Nepal. Đây mới là điểm cốt lõi của vấn đề.

Trước đây, Ấn Độ ít kết nối với Nepal. Do đó, nếu Ấn Độ có thể thực hiện một số biện pháp để thúc đẩy việc xây dựng các tuyến đường bộ và đường sắt kết nối giữa Ấn Độ và Nepal, giúp Nepal thực hiện các hoạt động xuất nhập khẩu trở nên thuận tiện hơn, thì Trung Quốc rất hoan nghênh. Vì Trung Quốc cũng đang triển khai kết nối với Nepal, cũng muốn các cơ sở hạ tầng kết nối giữa Ấn Độ và Nepal sẽ được cải thiện, để sau này có thể thúc đẩy việc xây dựng hành lang kinh tế Trung Quốc – Nepal – Ấn Độ.

Tuy nhiên, tôi cho rằng ý đồ thực sự của Ấn Độ triển khai một số dự án ở Nepal là muốn giành được sự tin tưởng của người dân nước này, chứ không phải là mang lại lợi ích cho họ. Điều mà cái gọi là “kết nối” của Ấn Độ có thể nhấn mạnh hơn đến sự kết nối với con người, lôi kéo những người Nepal có tư tưởng thân Ấn Độ thông qua các dự án, trực tiếp mang đến lợi ích cho những người này, khiến họ càng thêm ủng hộ Ấn Độ.

Phần lớn các dự án kết nối do Ấn Độ thúc đẩy trong những năm gần đây, bao gồm cả việc cùng với Nhật Bản thúc đẩy Hành lang tăng trưởng Á – Phi, đều chú trọng vào việc nuôi dưỡng những người có tư tưởng thân Ấn Độ.

(-): Ngoài việc mong muốn các nước láng giềng chọn bên giữa Trung Quốc và Ấn Độ, Ấn D(ộ cũng tích cực triển khai đối thoại với Nhật Bản và châu Âu. Năm 2020, khi đại dịch COVID-19 bùng phát, Ấn Độ từng muốn thay thế vị thế của Trung Quốc trong chuỗi cung ứng và chuỗi sản xuất thế giới. Hiện tại, Ấn Độ không những đang có những động thái tương tự, mà còn hình thành mối quan hệ hợp tác chặt chẽ hơn với Nhật Bản. Tất nhiên, dưới tác động của các yếu tố như xung đột Nga – Ukraine, Ấn Độ quả thực đã giành được một số lợi ích về chính trị và kinh tế. Ví dụ như theo thống kê của các phương tiện truyền thông nước ngoài, trong 4 tháng qua, Ấn Độ không những đã trở thành khách hàng mua dầu mỏ lớn nhất của Nga, mà còn tăng cường xuất khẩu dầu mỏ sang châu Âu. Ở trong nước, Ấn Độ cũng đang tuyên truyền về việc hiện nay đang là thời kỳ phát triển kinh tế của nước này. Ông nhìn nhận như thế nào về nhận định này? Liệu tình hình trước mắt có phải là xu hướng có lợi cho Ấn Độ hay không?

(+) Nhật Bản và Ấn Độ luôn rất coi trọng sự hợp tác giữa các ngành nghề. Nhật Bản cũng đã đầu tư rất lớn vào Ấn Độ, lý do khiến Nhật Bản đã giúp Ấn Độ xây dựng hành lang vàng từ Delhi đến Mumbai, xây dựng cơ sở hạ tầng và vành đai công nghiệp trong nhiều năm trước là muốn xây dựng Ấn Độ trở thành thị trường khác giống như Trung Quốc, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Ấn Độ để kiềm chế Trung Quốc. Sau khi dịch bệnh COVID-19 bùng phát, tận dụng cơ chế Đối thoại an ninh bốn bên (Bộ tứ), hai nước này cũng đang thảo luận về việc xây dựng một chuỗi cung ứng có thể thay thế Trung Quốc và có khả năng chống chịu hơn.

Chính phủ Nhật Bản đã đề xuất phương án “Trung Quốc + 1” cho các doanh nghiệp trong nước, yêu cầu các doanh nghiệp phải chọn một nước ngoài Trung Quốc để xây dựng chuỗi cung ứng. Bằng cách này, khi Trung Quốc xảy ra các vụ việc đột xuất thì chuỗi cung ứng và chuỗi sản xuất của Nhật Bản sẽ không bị gián đoạn.

Khi Mỹ phát động cuộc chiến thương mại với Trung Quốc, Ấn Độ cho rằng thời cơ đã đến, đưa ra nhiều chính sách ưu đãi, vận động các công ty xuyên quốc gia của Mỹ, phương Tây ở Trung Quốc dịch chuyển chuỗi sản xuất từ Trung Quốc sang Ấn Độ. HIện Ấn Độ cho rằng Mỹ và Nhật Bản đã nhận thức được việc không nên phụ thuộc quá nhiều vào chuỗi sản xuất và chuỗi cung ứng của Trung Quốc, do đó họ rất cố gắng để thay đổi hiện trạng này.

(còn tiếp)

Nguồn: TLTKĐB – 28/06/2022

Advertisement

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s